Chương 19: (Vô Đề)

Kế hoạch bắt đầu, tôi lấy hủ ớt "chia phần" :

-Như có biết không ở nhà hai ông anh tớ ăn ớt nhiều lắm, mỗi lần ăn cơm phải có từ 5 đến 10 muỗng ớt mới chịu đấy.

Tôi dùng kế mượn tay người khác để giết hai ông anh, người đó chính là Như. Vừa nói vừa múc ớt thật nhanh vào tô hủ tiếu mì nóng của hai người họ. Đang ngắm gái nghe tôi nói đến đó thì hai ông anh giật bắn cả người lên vì biết thằng em đang chơi mình nhưng đến lúc đó đã không kịp ớt nằm trong tô. Ở nhà ba anh em tôi ai cũng không ăn được cay cho lắm, nhất là hai người họ nghe nói món gì có ớt dù ngon đến đâu cũng không ăn, tôi thì còn ăn được chút ít, lợi dụng cái sở đoản này để trả thù hai người họ cú này hơi đau chứ chẳng đùa.

-Giỏi quá ta, em thì ăn được tý à – Như nhìn hai ông anh tôi mà khen.

Hai người họ khi nghe người đẹp khen mát cả lòng nhưng không dấu được nhũng giọt mồ hôi trên trán đang chảy xuống, bị tôi cài vào cái tình thế khó đỡ khi Như đã lên tiếng khen rồi thì không còn đường để rút lui nên đành ngậm ngùi nhìn tô hủ tiếu mì ngon kia bị thằng em nó bỏ đầy ớt, tôi lúc đó thì vui mừng tưởng kết hoạch của mình thành công sẽ trả được mối thù từ sáng giờ nhưng nào có ngờ hai ổng không thua gì tôi :

-Hehe hiền đệ ở nhà cũng hay ăn ớt lắm, để huynh múc cho đệ

- anh ba bá đạo vừa nói vừa cười để tôi.

-Ừ một tý nữa anh đây quên sở thích của đệ rồi huynh nhường nè – Đến lượt anh hai vừa nói vừa múc phần ớt trong tô mình qua cho tôi.

Hai người họ nhanh chóng vớt cái phần ớt vừa rồi tôi đã "tặng" trao trả về cho "chủ" của nó, tôi chả kịp phản ứng gì nên một lần nữa bị gậy ông đập lưng ông, đau vãi :

-HẢ? – Tôi cảm thấy lạnh sống lưng với hai ông này.

-Hả gì đệ, hehe ăn đi – ông anh ba vừa nói vừa đẩy cái tô của tôi lại.

ÔI CÁI ĐỆCH

Thế xong ớt đầy trong cái tô của tôi còn của hai ổng thì chỉ còn lại một ít, đành ngậm ngùi lựa những chỗ không có ớt ăn nhưng mà đời nó khổ ăn hai ba đũa thì cảm giác cay cay nó xuất hiện đồng nghĩa với việc nghĩ ăn dù cho cái bụng đang biểu tình:

-Ăn ít vậy T– Như ăn nhẹ nhàng tế nhị sợ cộng mì cộng hủ tiếu đau.

-Hihi, no ùi– Tôi đành dốc tổ chứ chẳng dám nói cái tô toàn ớt nên cay ăn không được.

-Bác ơi cho con tô hủ tiếu đê – Anh hai hớn hở gọi.

-Ơ..ơ.. tô đấy chưa ăn gì hết mà kêu tô mới, ai ăn? –Tôi ngạc nhiên khi cái tô của ổng chẳng khác gì tô của tôi.

-Hehe, huynh không ăn mì đâu quên là mỗi lần ăn sẽ bị mụn – Anh hai biện ra cái lý do hợp lý.

-Chết cha anh nhắc em mới nhớ, hai anh em mình ăn mì sẽ nổi mụn – Hết lượt anh hai rồi đến anh ba dốc tổ.

Rồi…

-Bác ơi cho con thêm tô hủ tiếu – Đến lượt anh ba gọi hủ tiếu.

Thế là tôi chẳng nói được gì thêm đành ngậm ngùi nuốt cay nuốt đắng vào bụng nhìn hai người họ ăn ngon lành với vẻ mặt khoái chí trong khi đó cái bụng mình đang biểu tình.

-aaaaaaaa thù này không trả không phải T – Tôi chửi thầm trong bụng.

Và tự nhủ với bụng :

-Nhịn đi bụng ơi, mai ta cho ăn bù – Tôi khổ sở xoa xoa cái bụng van xin nó.

Hai ông anh bá đạo ăn ngon lành hết tô hủ tiếu, ăn xong còn chọc tức thằng em nữa chứ :

-haiz… đói thì cái bụng nó không chịu, no thì cái bụng không tha – Cái điệp khúc than thở sau mỗi bữa ăn vang lên.

Còn Như nãy giờ thì cười khúc khích tôi chả biết cười cái mô tê sát gì nữa không biết có một người đang khổ sở vì đói bụng đây sao. Thế là xong bữa ăn, tôi quay về nhà trong sự tức, hậm hực không sau tả xiết, vẻ mặt cố gắng giữ bình tỉnh hết sức để cười nhẹ xã giao. Chả ăn được gì mà còn bị chơi khăm nữa chứ đau kinh khủng.

Về tới nhà phòng ai nấy tôi được ưu tiên phòng riêng cạnh phòng của Như, kế bên phòng tôi là phòng của hai ông anh bá đạo ( ở chung ). Nhìn đồng hồ đã 20h45" rồi chắc tối nay bố mẹ không về nên cái hy vọng là sẽ người cứu nữa trong ngày hôm nay tan biết theo mây khói.

-Oầy…ngủ đi con sáng ăn bù có việc gì mà xoắn kêu hoài thế, ngủ đi tao ngủ nữa chứ – Tôi xoa xoa cái bụng đang biểu tình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!