Chương 173: (Vô Đề)

Chị Nhi nhìn tôi bằng ánh mắt khó hiểu.

- JangHe là ai ? Ai tên JangHe, mới đi chơi về ấm chán hả ? – Nhi đưa tay lên chạm vào chán của tôi.

Có một tý gì đấy gọi là cảm giác ấm áp giống Như vậy, nhẹ nhàng, ấm áp và đầy bình yên. Tôi đứng hình biết bao nhiêu giây với hình ảnh đấy, Nhi cũng đứng đơ cả người ra mà nhìn khuôn mặt của tôi. Tôi bị cuốn lấy vẻ đẹp trên khuôn mặt của người con gái khi đối diện. Bất chợt rồi cả hai cùng quay đi chỗ khác.

- Đừng giả vờ ngây thơ với em nữa. Chị định phối hợp với hắn để chơi em đúng không ? – Tôi xâu chuỗi liên kết lại những sự kiện liên quan, từ việc Nhi đến nhà tôi ở rồi đến việc đồng ý một cách dễ dàng, tôi cảm thấy bất an.

- Hắn là ai ? Đồ điên. – Nói một cách dứt khoác như người không hiểu rõ vấn đề gì cả.

- Cái tên mà ngồi uống nước với chị ở chợ đấy, hắn ta là JangHe. Chị định dối lừa tôi đến khi nào đây .

- Tôi quát rõ to vì trong nhà lúc này chỉ có hai người.

- Ơ, thì tôi đang giúp em còn gì nữa. Ngồi nói chuyện với hắn mới tán được hắn chứ, em lạ. – Chị ấy đổi bằng ánh mắt ngây ngô.

- Ơ – tôi nghe những lời giải thích ấy tự nhiên cảm thấy mình như một ngố nói không biết suy nghĩ.

- Nếu cậu nói thế, cậu không tin tưởng ở tôi thì cậu tìm người khác nhé. Tôi xin lỗi. – Khuôn mặt lạnh lùng và nghiêm túc hiện ra, nói xong câu đấy rồi bước đi lên phòng mà không ngoái nhìn tôi phản ứng ra sau tý nào.

- Ơ, ơ. Em xin lỗi. – Tôi la ớ ớ.

- Không cần xưng hô kiểu đấy với tôi, kêu là Nhi được rồi. Tôi đâu có già. Tôi làm vì cậu vậy mà… – Nói giọng giống như kiểu hụt hẫn vậy.

Nói một hơi rồi bước nhanh chóng lên phòng không để cho tôi có một tý giải thích gì cả. Cả ngày hôm đó, ăn cơm trưa cũng không thèm nhìn đến tôi một phát, tự dưng đều đấy làm cho tôi cảm thấy mình có lỗi. Buổi trưa hôm đấy tôi than thở với đám bạn của mình, chúng nó trách tôi được người đẹp giúp đỡ nhiệt tình thế mà lại phũ phàng, kết quả chúng nó lấy tay đánh khẽ vào đầu tôi mấy phát liền mới ghê chứ.

Hôm đấy tôi cũng thấy ấy nấy với bản thân của mình về đến nhà chạy ngay ra sau bếp để xin lỗi năn nỉ đủ kiểu đã dự tính trong đầu nhưng Bạch Yến cũng bước ra theo làm đồ ăn. Thế là kế hoạch thất bại hoàn toàn.

Tôi cứ tưởng kế hoạch của mình đã thất bại, do Nhi đã giận mình rồi nhưng không ngờ trong giờ ăn cơm bố mẹ lại ăn rồi trước và ra phía phòng khách để xem tivi. Người xong thứ ba là Nhi, Nhi đi lại gần tôi nói khẽ thì thầm vào trong tai trong lúc tôi đang ăn cơm, Bạch Yến và Như nhìn tôi bằng ánh mắt hình viên đạn làm tôi mắc nghẹn và tý nữa thì rớt chén cơm.

- Hihi – Nói xong rồi còn cười tủm tỉm bước lên phòng đánh răng nữa chứ.

Người con gái này làm như thế không hề đơn giản tý nào cả, đầy cả một toan tính. Nhìn hành động đáp trả của Như và Yến là tôi đủ hiểu, không những là ánh mắt đầy tia lửa điện kia mà còn là những…

- Uống canh cho bổ anh ha – Bạch Yến cứ múc cho tôi hết chén canh đến chén canh nọ.

Không uống không được, đến chén thứ 3 tôi xin tha,…

- Ăn nhanh đi, đồ ăn mà không ăn à. – Đến lượt Như gấp đồ ăn.

Không chịu được nữa, tôi cố bò lên đến phòng của mình khi cái bụng no căng, không thể chứa gì được, Nhi đứng tựa vào thanh sắt ở ban công như có vẻ đang đợi tôi bước lên thì phải. Vừa nhìn thấy tôi người con gái ấy nở một nụ cười rất ấp ấm nhưng lại rất nham hiểm khôn tả xiết.

Tôi nằm đấy suy nghĩ về Nhi, những điều tôi biết được về người con gái ấy ngoài cái vẻ đẹp trời phú thì chẳng còn gì khác là chị của Như. Tôi nằm đấy suy nghĩ về người con gái ấy rồi ngủ khi nào không đêm, khuya đêm đó chằng bụng khó ngủ, có cảm giác buồn nôn. Tôi vào nhà vệ sinh nôn ra những thứ thức ăn mà bị dồn ép vào rồi sao đó, đặc biệt toàn nước có vị chua lè.

Nôn xong tôi cảm thấy mình chóng mặt và lấy tay sờ lên chán thì có cảm giác nóng, tôi leo lên giường ngủ tận đến sáng và không thức dậy… Trong cơn mê.

- Hai đứa thấy chưa, dồn cho cậu ấy ăn nhiều rồi thế này. Sốt rồi. – Giọng la của Nhi.

-….

- Tiếng im lặng.

- Chị ra đi, bạn trai em để em lo – Tiếng nói của Bạch Yến.

Tôi không mở mắt ra mà chỉ nghe thoang thoảng đâu đó bên tai mình vậy giống như là một giấc mơ.

- Hờ, đến bạn trai mình còn không chăm sóc xong. Như, xuống nhà dưới lấy cho chậu nước ấm. – Giọng nói nhẹ nhàng nhưng mang trong đấy rất nhiều ám chỉ.

- Sao chị biết em chăm sóc không xong khi là người mới đến ? Phiền chị tránh ra. – Giọng nói ngọt ngào đầy kiêu hãnh của Bạch Yến, tôi nghe rõ và ngửi thấy mùi hương hoa đặc biệt trên người nàng càng ngày càng kề bên mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!