Chương 172: (Vô Đề)

Tôi cảm ơn đám bạn của mình bằng một chầu nước, báo hại cái ngày hôm đấy tôi chẳng còn được mấy đồng trong túi. Đám bạn của tôi rất ít khi uống nước nhưng một khi đã uống thì toàn hạng sang mà thôi.

Chiều đấy về nhà, tôi tìm Nhi định nói chuyện nhờ chị ấy giúp nhưng Bạch Yến cứ đưa mắt nhìn tôi, dù nàng không để cho tôi biết nhưng đâu đó tôi có cảm giác người con gái đấy đang theo dõi người yêu của mình.

Để rồi tối hôm đấy, sau khi ăn cơm xong tôi thấy Nhi chạy lên phòng, tôi cũng chạy theo với lý do là đau bụng. Chạy lên thì thấy chị Nhi đang đứng ở bang công ngắm nhìn bầu trời đầy sao và những chiếc xe chạy qua lại tạo nên những đóm đèn sáng chói di chuyển, tôi nhìn cũng thích màn đêm lắm.

- Làm gì tâm trạng thế – Tôi đứng kề bên.

Nhi cũng mang khuôn mặt lạnh lùng chứ không vui đùa tôi thường thấy.

- Tâm trạng gì đâu, đứng ngắm tý ấy mà – Chị nhỏ nhẹ đáp.

- Chưa thấy cảnh này à. – Tôi hỏi.

- Bình thường mà – Nói rồi mỉm cười.

- Ừa.

- Có chuyện gì hả ?

- Ừa, định nhờ chị giúp em một chuyện ?

- Chuyện gì ? Nói xem.

- Giả làm bạn gái một người con trai sao đó bỏ người đấy – Tôi thản nhiên mà nói.

- Gì ? – Chị ấy bất ngờ quay sang hỏi tôi, có lẽ rất bất ngờ.

- Những gì chị nghe là hoàn toàn sự thật. – Tôi khẳng định những gì mình nói là sự thật.

- Em làm chị hơi bất ngờ – Rồi nhìn ra phía xa xăm đằng kia.

- Bất ngờ gì ? – Tôi thấy xưng chị em với người này nó sao sao không được thuận miệng cho lắm.

- Nghe em tôi bảo cậu là một người con trai giỏi, ngốc nghếch, hiền lành nhưng bây giờ tôi phải đi bảo với em tôi là phải đổi cách suy nghĩ về cậu. – Nhìn tôi nói với ánh mắt băng giá.

Có chút lúng túng đâu đó, đến đây tôi tự cảm thấy mình nham hiểm quá nhưng chợt nhớ lại Bạch Yến tựa vào vai tôi khóc như một con mèo thì tôi cảm thấy xót vào hoàn toàn không sai.

- Thế việc đấy làm chỉ vì người mình yêu thương thì có gì gọi là sai à ? – Tôi trả lời nhanh gọn rồi cũng dùng ánh mắt để đánh vào tâm lý người ta.

- Người mình yêu ? – Nhi lại bất ngờ.

- Đúng. – Tôi dứt khoác.

- Ừa, nói xem người con trai đấy như thế nào.

- Giàu có, đẹp trai, phong độ, thích gái đẹp – Tôi chốt.

- Hờ hờ. – Cười nham nhở làm tôi phát ớn, nghe nụ cười ấy tôi cứ tưởng ngỡ người con gái này đã bước sang tuổi 25 thì phải, đã niếm trải qua mùi vị của cuộc sống này.

- Sao ? – Tôi chờ đợi vì sợ Bạch Yến sắp lên.

- Được, nếu làm đúng kế hoạch phải có điều kiện. – Nhi trêu tôi.

- Điều kiện gì chứ ?

- Nếu tôi cưa dính người đấy và bỏ được thì cậu phải làm ô sin cho tôi 1 tháng.

- Còn không thì ngược lại. Ok ? – Tôi nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!