Em khóc như một đứa trẻ lên ba, tôi nhìn khuôn mặt xinh xắn đấy ước đẫm lệ mà giận khôn nguôi.
- Hức,.. thôi anh, về nhà thôi. Để bố mẹ lo – Nàng nói trong tiếng khóc.
Đến đây tôi cảm thấy mình như được an ủi phần nào đó, khi em bảo về nhà và nói bố mẹ một cách rõ ràng.
- Chà, quyết làm vợ anh rồi hử ? – Tôi hơi khụy người xuống hỏi nàng.
- Hứ, ghét. Muốn chảy máu mũi nữa không – Em làm mặt hờn sao đó đưa tay lên đe dọa.
Nàng dẫn tôi vào nhà, lấy bông gòn thấm nước chấm những vết máu trên mặt. Nàng làm một cách nhẹ nhàng và âu yếm, sợ tôi lại đau thêm lần nữa. Hai đứa đối diện với nhau mà có thể nghe được hơi thở của nhau, nếu gần nhau thêm tý nữa thì có thể lắng nghe tiếng tim đập một cách hối thúc khi kề bên người mình yêu thương.
- Có võ mà vẫn bị đánh. Hì – Em mỉm cười tủm tỉm sao khi lau hết vết máu trên người tôi.
- Ơ, ai bảo có võ không bị đánh chứ với lại lúc đấy anh không có phản xạ gì cả. – Tôi kháng cự lại ngay.
- Không dám làm vợ anh đâu, sợ anh đánh – Em quay mặt bước đi rồi nói, tôi chắc rằng khuôn mặt ái ngại đang đằng sau dáng người mảnh mai ấy.
- Èo ơi, ai đánh em chứ. Thương còn không hết – Tôi nói mà không cần suy nghĩ.
Rồi nàng bước ra thẳng nhà sau mà không quay lại nói tiếng nào, chắc là đang tủm tỉm cười một mình. Nắng chiều buông xuống để rồi màn đêm bao phủ tất cả khắp nơi, tiếng gió rì rào trên những cành cây phượng vĩ, hai đứa chúng tôi tung tăng trên con đường, một cảm giác bình yên và tôi cứ tưởng ngỡ như mình là người hạnh phúc nhất trên cái thế gian này. Bao nhiêu bực tức bay đi hết theo những cơn gió kia. Đúng là không có gì bằng cái chuyện được ở bên người mình yêu thương.
Về đến nhà, chúng tôi thấy mọi người đang ngồi ở phòng khách đợi cơm và cái gì đến thì nó cũng sẽ đến. Bạch Yến chào tất cả mọi người và mỉm cười với chị Nhi, còn Nhi thì cứ xem tivi, coi bộ chưa gặp mặt nhau mà họ đã xem nhau như tình địch. Rồi cái bữa cơm đầu tiên của ba người con gái trong nhà, vẫn là tôi ngồi cạnh Bạch Yến khi nàng đã trở về căn nhà này. Trong bề ngoài thì bố mẹ tôi rất hạnh phúc nhưng họ đâu có biết để ba người con gái xinh đẹp trong nhà thì phiền phức đến khi nào :
- Món này ngon nhỉ anh ? – Tôi khen món của Bạch Yến.
- Món này ngon hơn. – Anh ba và anh hai cùng hùa nhau khen món của Nhi.
- Hihi. Cảm ơn hai anh – Nhi cười toe toét làm cho khuôn mặt hám gái của hai ông ấy.. Khó mà diễn tả.
Mà phải công nhận một điều nụ cười của Nhi như có một thứ gì đó mê hoặc hay sao ấy, nhìn vào đôi môi ấy cứ nhìn phải vào cả khuôn mặt để chiêm ngưỡng sắc đẹp.
- Món bé Như nấu ngon. Hề hề – Bố nói rồi nhìn ba anh em tôi bằng ánh mắt " tao là bố, tao có quyền, chúng mày không được kháng cự " đấy, nó thế đấy.
Tình hình đang căng thẳng hẳn lên khi cả ba người con gái không hẹn mà gấp đồ ăn cho tôi…
- Ôi cái đệt, trò gì đây… – Tôi nhìn họ rồi nhìn bố mẹ và hai ông anh đang nhìn tôi chầm chầm như một kẻ lạ vậy đấy.
- Giờ mới để ý mặt thằng Tâm nó bị bầm – Bố tháo kính ra.
- Thôi rồi – anh hai lắc đầu.
- Lại đánh nhau. – anh ba cũng thế
Còn Như và Nhi nhìn tôi bằng ánh mắt đầy thương cảm, đặc biệt là Như, ánh mắt của em chẳng khác nào muốn hỏi tôi một điều gì đó về vết bầm trên mặt. Tôi nói thầm tưởng chết rồi…
- Không ạ, Tâm không đánh nhau. Lỗi tại con – Bạch Yến lên tiếng.
- Thôi, được rồi, bác hiểu. Tâm nó cũng lớn rồi, ăn cơm xong lấy 1 cái chăn, 1 cái gối nằm và ôm tối nay ra ngoài sân ngủ. – Bố nói rồi đứng dậy đi thẳng vào phòng.
Mọi người đều nhìn tôi bằng ánh mắt thương cảm, Như và Bạch Yến cùng chạy theo bố để năn nỉ. Mẹ thì thở ra thở vào một cách mệt mỏi.
- Con có làm gì nên tội tình đâu chứ ? – Tôi vẫn không hiểu, mình chưa kịp giải thích chuyện gì, thật ra mình là người có lỗi mà.
Đến đây là một chuyện, chuyện " tranh giành " trong cái căn nhà bề ngoài êm ấm này sẽ được kể đoạn gây cấn hơn ở đoạn sau. Giờ tiếp nối chuyện tôi bơ vơ ngoài sân… Tôi ăn chén cơm đấy mà như được ăn chén cơm ân xá cuối cùng của tử tù vậy, vị ngọt của hạt gạo và đủ gia vị hết của các món ăn nhưng có vị đắng và cái gì đó vương vấn ở cổ.
Nhi ngồi xem tôi ăn cơm xong, chị ấy dọn dẹp rồi..
- Ngủ ngon nhé. – Một câu chúc hay một câu nói sốc đây ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!