Hai tiếng hét vang lên làm vang dội cả nhà chỉ có hai người đang hiện hữu, tiếng hét chưa dứt thì cùng lúc đó một khúc cây đập vào đầu tôi. Chỉ nói được một chữ duy nhất " ơ "trong bảng chữ cái rồi thấy mình bị choáng váng cái đầu và hai mắt từ từ dần nhắm lại ngất đi chìm vào bóng tối.
3h56 phút (Tính từ lúc tôi thức mới nhìn được đồng hồ còn sự việc từ lúc hét đến lúc xỉu thì chả biết cái mô tê sất gì nữa, không biết có bị…^_^).
-Oầy.. Tôi ngồi dậy thấy đau ê ẩm cả cái đầu liền lấy tay xoa xoa cái chỗ đau, đáng thương không hiểu ra gì bị ăn cây.
Vừa xoa cái đầu vừa đưa con mắt nhìn xung quanh hiện giờ tôi đang ở căn phòng mà lúc sáng dọn dẹp đây mà:
-Sao mình lại nằm ở đây nhỉ? Lúc nãy ở trước cửa phòng hai ông anh – Tôi nói trong miệng.
-Cạch – Tiếng mở cửa.
-aaaaaaa –Tôi giật bắn cả người rồi lại hét lên.
-Hihi – Người đó còn đeo cái mặt quỷ nên tôi không thấy được gương mặt chỉ nghe được tiếng cười kèm theo là đưa tay lên miệng cười khúc khích, tay kia thì cầm cái gì giống như quả trứng gà.
Bất chợt nghe giọng cười đó của con gái nên có phần yên tâm vì đó không phải trộm, tôi lấy lại bình tỉnh không ngờ gậy ông lại đập lưng ông cái mặt nạ đó lại hù tôi thế^^ :
-Cậu…cậu…là ai? – Tôi lấp ba lấp búng hỏi giống như gà mắc đẻ.
-Người của nhà này – Tiếng nói đầy nhẹ nhàng của người con gái vang lên.
-Hả – Tôi nhìn qua nhìn lại căn phòng xem có phải đi nhằm nhà người ta không ^^.
Nhìn qua nhìn lại thì chắc chắn rằng đây căn phòng của nhà mình lúc sáng mới dọn dẹp đây cái bóng đèn tôi treo ngay bàn học kìa, cái cửa sổ còn mở kìa, đang suy nghĩ thì :
-Cậu là ai sao vào nhà này – Người con gái đó tiến gần lại cái bàn học kéo ghế ra ngồi.
-Nhà của tớ thì tớ vào ? – Tôi chả hiểu cái mô tê sất gì khi vào nhà mình còn bị người lạ tra hỏi.
-Cậu tên gì?
-Tớ tên là T– Tôi thì cứ ngao ngáo trả lời y như thằng khờ chưa hiểu ra chuyện gì.
-Ừa…thì ra vậy– Người con gái ấy nói rồi vuốt tóc mai mượt đen huyền sang một bên.
-Cậu là ai? Sao ở trong nhà tớ? – Tôi liền đổi ngay "vị trí".
-Tớ là con của bạn mẹ cậu sẽ ở đây để đi học – Thản nhiên hơn mức bình thường để trả lời con gái có khác.
-À thì ra vậy– Tôi chợt nhớ ra những gì mẫu thân nói lúc sáng. – Mà cậu tên gì?
-Cứ gọi tớ là Như.
-Ừa sao Như vào được nhà vậy.
-Tớ gọi cho bác gái bảo xem nhà không khóa thì vào, thì chẳng phải nhà không khóa đó sao –Như trả lời từ từ rõ ràng đến từng câu từng chữ của giọng miền Nam.
-Còn hai ông anh của tớ đâu?
-Tớ không biết khi vào nhà đã không có ai – Như nhún vai.
-Hihi – Tôi gãi đầu cười trừ vì khách vào nhà mà chủ nhà lại không có để đón.
-Mà sao tớ ở đây – Tôi xoa xoa cái đầu không biết lý do.
-À tớ xin lỗi– Như cuối mặt xuống có vẻ giống người có lỗi lầm đối với tôi
Nhưng..
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!