Chương 16: (Vô Đề)

Vào một tuần của đầu tháng tám tức là ngày 5 tháng 8 đã xảy ra cái chuyện đó, mở ra một kỉ nguyên mới và số phận đào hoa (không biết đào hoa hay đào hố…rồi chôn xuống nữa^^) của tôi bắt đầu từ đây.

Một buổi sáng đầy những điều mới lạ đang chờ đón. Như thường ngày của ba tháng nghĩ hè tôi thức dậy sớm để đi tập thể dục lúc đó là 5h15" ở ngoài mặc trời mới lên được một tý, bỏ ra khoảng 15 phút để vệ sinh cá nhân. Sau một hồi thì mọi chuyện cũng đã xong xuôi quần ảo chỉnh tề chuẩn bị tất cả cho cuộc "ngắm cảnh xem hoa", có hai công việc cần làm trước khi đi tập thể dục một là rủ hai ông anh nhưng bữa nay vừa kêu thì..

-Cốc cốc tập thể dục hai huynh

-……

-……

-Cốc cốc

-…….

-TẬP THỂ DỤC– Tôi hét to

-……….

-…………

Lúc đó nóng máu trong người rồi lên rồi, tôi định làm thêm một phát nữa thì..

-CÚT NGAY CHO TAO – Giọng ngáy ngủ của anh ba cũng to vãi chưởng ra.

Thế là sáng sớm bị chửi bị đuổi ôi thôi nhục ghê tôi chả thèm kêu làm gì ệt chạy về phòng làm công việc thứ hai để đi tập thể dục đó chính là đánh dấu vào lịch.

-Thế là hôm nay 5/8 rồi, oầy hai ngày nữa phải đi học rồi. Tôi nhìn vào tờ lịch đánh dấu mong nó trôi qua từng từng ngày nhưng bây giờ thấy còn hai người nữa thì muốn nó dài ra ^^.

Mặc chiếc áo thun màu trắng với hình vẽ hoạt hình kèm theo chiếc quần thể dục ngày nào, trong nhà lúc này chỉ có mẹ thức rồi nên thưa xong chạy ra bật thềm mang đôi giày vào. Như thường ngày tôi sẽ hít không khí trong lành ở trong sân trước rồi mới thực hiện cái quảng đường chạy của mình, mọi bữa tôi chạy cái đoạn từ đường Hùng Vương đến đoạn Trần Hưng Đạo băng thẳng ra biển không dài lắm khoảng 3km, tính lượt chạy đi chạy đi về 6km thời gian cho hai lượt là 1h15 phút nếu chạy kiểu ngắm cảnh xem hoa.

Cứ như mỗi ngày trên con đường quen thuộc chạy đi chạy lại, không khí trong lành của buổi sáng thật dễ chịu làm sao làm từng mạch máu trong người cứ vận chuyển hài hòa với nhau. Tôi cảm thấy ngày càng khỏe ra ấy nhưng chẳng mập được cứ cái khuôn gầy gầy cao cao của truyền thống gia đình mà phát huy. Một buổi sáng như thế chắc là một ngày đầy tuyệt vời như ông mặt trời rồi nhỉ. Chạy xong quảng đường mà chẳng thấy mệt gì cả ngược lại tràn trề sinh lực cho nên về nhà với tâm trạng không thể nào vui vẻ hơn :

-T về rồi à –Mẹ vừa thấy tôi bước vào nhà.

-Dạ – Tôi trả lời với giọng vui vẻ.

-Làm gì vui thế con – Mẫu thân nhận ra nét vui tươi của đứa con mình.

Trên đời này có ba nhóm người hiểu mình nhất : nhóm thứ nhất là cùng huyết thống, nhóm thứ hai là người bạn than, nhóm thứ ba là người vợ.

-Dạ tại hôm nay thấy thoải mái sao sao ấy – Tôi rửa mặt xong rồi đáp

-Ừa. Thế thì tốt, vào thay đồ rồi ra ăn sáng mẹ có chuyện cần nói – Giọng mẹ tôi cũng vui không kém

Làm cho thằng con trai quý tử như tôi cảm thấy tò mò chả biết cái mô tê gì mà mẹ vui thế :

-Có chuyện gì vậy ta – Tôi thầm nghĩ

Nhưng cũng nghe theo lời mẫu thân chạy một mạch lên phòng thay đồ ra chuẩn bị xuống ăn sáng, một buổi sáng đầy niềm vui và bất ngờ ( điều bất ngờ từ mẫu thân). Tôi làm nhanh chóng rồi chạy qua phòng rủ hai ông anh xuống luôn vừa bước vào phòng thì :

-Cái quần này của tao. – Anh hai tôi giành cái quần Jean màu đen rất phong cách teen.

-Của tao trả quần cho tao – Anh ba tôi giả vờ khóc.

-No no – Anh hai bá đạo không kém đưa ngón tay lên đưa qua đưa lại với vẻ khiêu khích.

-Đm trả đi, ngủ mà cũng mất cái quần

-Never, ai kêu lúc nãy giành với tao chi, hehe – Vẫn thái độ đó kèm theo giọng cười đểu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!