Chương 14: (Vô Đề)

-Rầm

Thì ra cái đó không phải thứ gì khác mà chính là cái ghế ngồi của học sinh màu đỏ, đang choáng váng nhưng cũng cố gắng đứng dậy nếu không muốn ăn đòn thêm cái nữa, hắn có lẻ đang biết tôi choáng nên cứ chạy vào đánh tới tấp. Chỉ còn nước là lùi và lùi để lấy lại tinh thần.

-Víu.

Những tiếng xé gió của cái ghế đi qua, khoảng 40 giây sao tôi thấy đỡ hơn nhiều lấy lại thế thủ, cái ghế được hắn đánh tạt ngang qua.

-Cốp.

Tiếng tiếp xúc của cái chân tôi và cái ghế đã xảy ra kết quả cái ghế bể ra thành nhiều mảnh trước sự ngỡ ngàng của hắn ( ghế mủ kiểu ghế nhỏ ấy ^^).

-TỔ CHA MẦY –Tôi hét lên

Bây vào đánh hắn túi bụi trả lại cái cú tiếp đầu hoàn hảo lúc nãy, cứ như đánh bao cát ấy nên đè ngay bụng mà đánh đã tay ghê, khi thấy mặt hắn không còn tý máu thì..

-Chát.

Tặng ngay một cái tát đầy chua chát đốn ngã hắn xuống đất.

-Uỳnh

-Bốp.. bốp –Tiếng vỗ tay vang dội khi hạ được tên cuối cùng trong đám 6 thằng côn đô

Tôi định đá thêm một cái vì lúc đó thật sự là đang tức vì bị tặng một cái ghế vào đầu rõ đau chứ chẳng chơi, vừa vung chân lên thì..

-Tôi đề nghị anh đứng yên – Một giọng nam vang lên

Đang ở tư thế cong chân chuẩn bị sút cái thứ rác của xã hội này như sút quả bóng thì tiếng nói đã làm toàn bộ cơ thể tôi thả lỏng lại bình thường như một phản xạ. Tất nhiên tôi đứng yên không động đậy, tiếp theo là cảm nhận được người ở phía sau đang nắm lấy cái tay phải đau của tôi mà bẻ khóa về phía sau lưng.

-Ây da – Bẻ khóa làm cong mạch nên chạm vào vết thương

-Hừ dám bẻ tay ông à, còn khuya về ăn thêm tương với mỡ để tối mơ với tưởng – Tôi thầm ghét cay cái tên bẻ tay.

Nhanh chóng tôi bỏ chân trái về phía sau xoay người lại ngược với hướng tay bị bẻ, thấy được một tiêu là cái tay của người bẻ tôi chặt vào khủy tay sau đó sẽ chặt vào cổ. Người đó bị tôi chặt ngay khủy tay phải hét lên, nhanh như chớp tình thế bị lật người và kình lực đã được vận ở chiều ngang của bàn tay chuẩn bị tiếp xúc mục tiêu thì…

-AAAAAAAA………Thả a nhóc

Tôi lúc đó phải nói trong giây phút đó tự mình đánh mình, vừa nhìn thấy cái bộ đồ và bờ vai thì lực trong người lúc đó bằng không trở về tư thế tự nhiên chứ chẳng dám chặt thêm phát nào nữa. Đứng trước mặt tôi lúc này là một chú công an..

-Ặc …công …an– Tôi lấp ba lấp búng mới nói được thành lời

-Hihi – Tôi chỉ biết gãi đầu cười trừ vì nếu mất thêm 1 giây nào nữa thì người công an còn trẻ này ăn một cú chặt cổ có lẽ là không nhẹ tý nào.

- Thân thủ kinh thế – Chú ấy xoa xoa cái khủy tay

-Dạ. hihi –Tôi chỉ biết gãi đầu và cười trừ

Nãy giờ tôi đánh mà quên mất tiêu là đang ở đâu lúc này nhìn lại thì phía dưới rất nhiều học sinh đang ngỡ ngàng vì lúc nãy đã được xem phim và cái pha giải cú bẻ tay của công an, ai cũng ngạc nhiên, tôi nhanh chóng quay lên không muốn ai nhìn thấy nhưng chắc từ nãy giờ đã nhìn thấy cái mặt tôi rõ rồi, những lời bàn tán ở dưới vang lên lọt vào cái lỗ tay thính của tôi.

-Trời ơi, đẹp trai giỏi võ thế

-Thằng này ghê

-Đánh như Lý Tiểu Long

-Tý kiếm nhận nó làm sư phụ coi

-Công an mà chả làm gì nó được

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!