-Cậu lại đó ngồi đợi tớ một tý nha – Em nói rồi chỉ vào cái chỗ đó.
Sau đó đi vào cái hẻm tôi đoán là ra bếp làm cái gì đó, chắc là nước rồi, ông bà ta thường nói khách lại nhà không trầu thì nước đó sao ^^. Tôi lại cái chỗ có cái bàn và những cái gối, ngồi xuống theo kiểu xếp bằng lại chứ có biết cái kiểu Seiza nó ra sao đâu. Mà công nhận nhà của con gái có khác, một mùi hương kỳ lạ phản phất khắp căn phòng khách nó làm cho tôi cảm thấy dễ chịu, mùi thương nhẹ dịu êm ái làm sao, mang đến cho người hít phải có một cảm gì đó có chút tý bình yên và thanh thản hơn bao giờ hết.
-Nhà đẹp thật mang phong cách rất lạ, nhưng sao ở một mình thế này nhỉ nhà to quá, cha mẹ cậu ta đâu – hàng loạt câu hỏi xuất hiện trong đầu tôi lúc đó trong lúc đợi em ấy
-Ác.. Chết rồi…mình nói đi dạo một tý về mà đã 19h30 rồi chắc nhà lo lắm đây – Tôi chợt nhớ ra
Khoảng năm phút sau em bước ra với một kiểu người hoàn toàn khác lạ, lúc nãy khuôn mặt còn có một tý gì đó hiền dịu thay vào đó bây giờ là một khuôn mặt có chút lạnh giá của băng, áo sơ mi trắng được thay đổi bằng một chiếc áo pull màu trắng với hình con đôrêmon trong dễ thương đấy và mặc chiếc váy màu hồng nhạt thay choc ái quần tây màu xanh, tóc đã được cột búi cao lên lộ cái cổ . Nhìn trẻ trung và năng động nhưng không kém phần vẻ xinh đẹp đáng có.
Phải nói là rất ư xinh đẹp, thằng nào nhìn cũng phải thấy thèm trước sắc đẹp đó. Kèm theo những thứ đó là trên tay một hộp dụng cụ y tế màu trắng, các nơ
-rơn thần kinh của tôi phân tích là cái đó dành cho người đang ngồi đây.
-Đem cái đó ra làm gì thế – Dù đã biết nhưng tôi vẫn tỏ ra vẻ ngu ngơ và hỏi ^^
-Băng cho cậu chứ chi – Đáp lại là khuôn mặt lạnh ngắt^^
Con gái gì đâu thật khó hiểu, lúc nãy còn tươi cười dễ thương lắm vậy mà mới vào trong bếp có một tý thì trở ra với khuôn mặt lạnh như băng có một chút kiêu kỳ, khó hiểu thật đấy.
-Điện thoại nè, điện về gia đình đi – Em vừa nói vừa đưa cho tôi một cái điện thoại màu hồng hiệu "Nó kìa ". Nói thật lúc đó Nokia tôi toàn đọc thế có biết phải lúa không nữa^^
Em nói mà làm tôi giật mình, không ngờ lại hiểu ý đến thế trong bụng đang định kiếm kế rútlui chứ không về nhà có mà ăn chửi như tát nước. Không ngờ với một người mới quen nhau có một tý thôi, mà đã hai lần em giống như một con sâu ở trong bụng tôi rồi. Điềm lành mà lúc đó tôi không chịu nhận ra, mà nếu nhận ra thì bây giờ câu chuyện sẽ đến 20 chapter nữa kết thúc rồi chứ không có dài như là một cuốn tiểu thuyết thế này ^^.
Lúa thì lúa chứ biết sử dụng đấy chứ chẳng chơi, mà công nhận cảm ứng sài ngon thật chĩa chũa là đã ra ứng dụng, lúc đó ít người có điện thoại lắm nên tôi có thể đoán được một phần nào đó thân phận của em, đến ngay nhà khá giả như tôi còn không có đến cái điện thoại vì bố mẹ không cho sài chứ không phải thiếu thốn ^^.
-A nhô, bố hả
-….
-Dạ, con ở nhà bạn chơi một tý, khi nào về con tự mở cổng
-…
-Dạ con biết
-Cụt.. tút tút tút…
-Xong cảm ơn cậu nhé – Tôi trả cái điện thoại về cho chủ nó
-Ừ không có gì. Đưa tay phải đây
-À.. ừ – tôi biết em sẽ làm gì trong ít giây nữa khi đưa cánh tay phải đang đầy máu
Em nhẹ nhàng nâng lấy cánh tay của tôi, còn tay kia thì lấy ra một chai có vẻ như thuốc sát trùng và một cuộn băng nhỏ. Con gái là thế đấy, tay em chạm vaò tay tôi, một cảm giác lành lạnh dễ chịu nhưng đầy ấm áp xuất hiện. Tôi nhìn lên thì mặt em hai cái gò má cao cao kiêu kiêu ( thấy ghét nhìn muốn véo ^^ ) kia đang ửng hồng. Và bất chợt lúc đó trong đầu tôi xuất hiện một câu hỏi mà sao này biết là mình ngu, à không tý nữa về nhà cũng biết ^^.
-ủa.. sao kỳ vậy cậu bộ trang điểm hả sao hai gò má càng ngày càng ửng hồng lên thế kia – Vừa hỏi và cái mặt lúc đó của tôi có thể nói là như thằng khờ.
Tôi thấy lúc đó em cuối mặt xuống hình như ngại sao ấy, rồi lấy một cánh tay che miệng cười khúc khích
-Ngốc à – Em không còn che miệng nữa mà vỗ tay lên trán và cười lộ ra hàm răng trắng xinh tươi, nụ cười đầy xinh đẹp và tế nhị của con gái
Tôi thấy thế cũng hơi ngại dù chưa hiểu ra sao nên bấm bụng không hỏi nữa nếu làm trò cười của thiên hạ tiếp tục ^^. Em làm rất ư là nhẹ nhàng một cánh tay thì nâng tay tôi, còn cánh kia thì thấm bông gòn rồi sao đó chùi đi những vết máu rỉ xuống tay sao đó lấy cuộn băng vòng qua vòng lại có vẻ chuyên nghiệp, băng rất đẹp.
-Giỏi quá ta– Tôi phải khen
-Hihi…cậu khen thì tớ nhận ^^
- Em bỏ các dụng cụ lại vào hộp rất ngăn nấp, chả trách là con gái.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!