Chương 49: Ghi âm

Đối mặt với luận điểm "cải thảo phỉ thúy" của Úc Tắc, Lâm Nhứ Nhĩ không nhịn được cong khóe miệng.

"Được rồi, giờ đến lượt tôi."

Lâm Nhứ Nhĩ lên tiếng: "Tôi trước đây đã nói với anh về thái độ của tôi với Trương Hủ Đình, tôi rất ghét anh ta, một người có thể khiến tôi bị phản ứng k*ch th*ch, anh nghĩ tôi sẽ đi ăn cơm với anh ta sao?"

"Điểm này không phải là điều khiến tôi tức giận nhất, điều khiến tôi tức giận nhất là, anh nghĩ tôi sẽ mang mấy thứ đó về nhà anh."

"Tôi phải quá đáng đến mức nào mới có thể mang đồ của bạn trai cũ về nhà anh?"

Dưa Dưa trong lòng cô rõ ràng không muốn ở yên, muốn đi chơi, Lâm Nhứ Nhĩ buông tay, Dưa Dưa liền nhảy xuống, rời đi.

Lâm Nhứ Nhĩ nhẹ giọng nói: "Úc Tắc, anh có thể tin tưởng tôi nhiều hơn một chút được không? Tôi đối với một tên tra nam thật sự không thể khoan dung nổi, hít thở cùng một bầu không khí với anh ta cũng thấy dơ, nhìn anh ta thêm một cái cũng thấy ghê tởm, đủ hiểu chưa?"

Úc Tắc lại rất vui vẻ: "Hiểu, nhận được."

Lâm Nhứ Nhĩ còn muốn tổng kết: "Cho nên…"

Anh kéo dài giọng, tiếp lời: "Cho nên chuyện này đều là lỗi của tôi, xin lỗi em gái."

"Tôi đã chính xác và sâu sắc nhận ra lỗi lầm của mình." Nói xong, Úc Tắc buồn cười, "Thế nên, em có thể mắng anh ta thêm hai câu nữa không? Tôi thích nghe lắm."

Lâm Nhứ Nhĩ thở dài: "Úc Tắc, anh rảnh rỗi không?"

Anh rất hào phóng thừa nhận: "Đúng vậy, tôi không chỉ rảnh, tôi còn nhỏ mọn."

"Mấy ngày nay không có thằng nào đến thêm WeChat của em chứ?"

"Không có." Lâm Nhứ Nhĩ cảm thấy anh quá khoa trương, "Sao có thể ngày nào cũng có người đến thêm WeChat của tôi?"

Úc Tắc liếc cô một cái: "Sao lại không thể? Em thấy mình bình thường sao?"

"Nhưng dù có Thiên Vương lão tử đến theo đuổi em, cũng phải chú trọng thứ tự trước sau, xếp sau tôi, không được chen hàng." Giọng Úc Tắc hơi nhếch lên, "Em gái, có nghe không?"

Trước đây anh đều biểu hiện rất mờ ám, giờ Úc Tắc đột nhiên công khai làm rõ rằng anh đang theo đuổi cô, Lâm Nhứ Nhĩ lập tức khựng lại.

Bên cạnh dường như có đồng đội của anh ngồi đó, lên tiếng thể hiện sự cạn lời: "Mẹ nó, Úc Tắc, cậu đi theo đuổi người ta, mà còn làm như đúng rồi thế, có liêm sỉ một chút được không?"

Úc Tắc cười mắng một câu: "Cút."

Lâm Nhứ Nhĩ yên tĩnh cong môi cười.

Một lát sau, cô thong thả lên tiếng: "Được, tôi nghe rồi."

Úc Tắc im lặng vài giây, dường như có chút không dám chắc chắn, chợt đưa mặt lại gần: "Em vừa nói gì?"

Lâm Nhứ Nhĩ cười lặp lại: "Tôi nói được, tôi nghe rồi."

Vừa dứt lời, Lâm Nhứ Nhĩ có thể cảm nhận được Úc Tắc vui vẻ lên thấy rõ bằng mắt thường.

Siêu đáng yêu.

Một cách khó hiểu, nhìn thấy anh vui, Lâm Nhứ Nhĩ cũng cảm thấy tâm trạng rất tốt.

Cái gì cũng muốn đồng ý với anh.

Ngữ khí anh tràn đầy vui sướng: "Nghe được là tốt rồi, nhưng tôi cũng không nhỏ mọn đến thế, dù có bị chen hàng cũng không sao, dù sao cũng không thể thắng được tôi, rốt cuộc tôi là một cây cải thảo phỉ thúy 1m86 có cơ bụng."

"Có nói sai không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!