Chương 46: Hút người

Đúng là đến sớm không bằng đến đúng lúc. Trình Phi và Châu Thanh Nam vừa bước xuống xe trước cửa nhà hàng "Lan Quý Chi Hương" thì Tứ thiếu gia nhà họ Mai – Mai Cảnh Tiêu, cũng vừa vặn tới nơi.

Đến đây, toàn bộ nhân vật chủ chốt của đoàn khảo sát Lan Quý đã có mặt đông đủ.

Lương Hãn với tư cách điều phối viên chuyến khảo sát lần này, vốn khá quen thuộc với cả bên tài trợ lẫn chính quyền địa phương. Thấy hai bên nhân vật quan trọng đã chạm mặt, ông ta lập tức bước lên, làm người giới thiệu.

"Châu tổng, Mai tổng, đường xa vất vả rồi." Lương Hãn nở nụ cười rạng rỡ với Châu Thanh Nam và Mai Cảnh Tiêu, vừa nói vừa giơ tay ra phía sau giới thiệu: "Đây là Bí thư Trương của Huyện ủy Lan Quý, Phó bí thư Hứa, Thư ký Lưu, Thư ký Hàn. Còn đây là Tiểu Triệu – Chủ nhiệm thôn Bạch Dương."

Vừa dứt lời, ánh mắt Trình Phi theo bản năng nhìn theo hướng tay Lương Hãn chỉ.

Trước cửa nhà hàng có năm người đang chờ. Bí thư Trương và Phó bí thư Hứa đứng ở vị trí trung tâm. Cả hai đều khoảng ngoài năm mươi, mặc áo khoác hành chính màu xanh đậm. Một người gầy, đeo kính, trông nho nhã, người còn lại hơi mập, khuôn mặt tròn bóng dầu, nụ cười niềm nở, nhìn rất hiền hòa.

Rất đúng với hình dung của Trình Phi một nhân viên nhỏ bé về lãnh đạo chính quyền.

Khác với hai vị lãnh đạo chủ chốt, hai thư ký trông trẻ hơn nhiều, khoảng ngoài bốn mươi, một nam một nữ, ăn mặc giản dị, nụ cười ôn hòa, trên tay mỗi người đều xách một chiếc cặp công văn màu đen.

Trình Phi lặng lẽ quan sát đoàn người phía chính quyền Lan Quý. Ánh mắt cô lướt qua thư ký Hàn và thư ký Lưu, rồi dừng lại ở vị trí ngoài cùng bên trái.

Cô chớp mắt, trong mắt lóe lên tia ngạc nhiên.

Đó là một người đàn ông, hay nói chính xác hơn là một chàng trai còn rất trẻ.

Da trắng, ngũ quan thanh tú, mái tóc ngắn đen tuyền mềm mại. Dưới ánh nắng chói chang, tóc anh phản chiếu ánh vàng lấp lánh. Nụ cười trên gương mặt cũng rạng rỡ, tươi sáng.

Giống những người khác, anh ta cũng mặc chiếc áo khoác hành chính có phần già dặn, nhưng khí chất thanh xuân thì không che giấu nổi.

Quá trẻ.

Đứng giữa một đám người trung niên và lớn tuổi, anh ta đặc biệt nổi bật. Trình Phi nhìn một lần rồi lại nhìn thêm lần nữa.

Thầm nghĩ: Thảo nào khi giới thiệu, Lương Hãn còn thêm chữ "Tiểu" trước họ và chức vụ.

Tuổi tác quả thật còn rất nhỏ.

Chắc vừa tốt nghiệp đại học đã về đây làm cán bộ thôn?

Cô đoán thầm trong lòng.

Lúc này, Lương Hãn giới thiệu xong phía chính quyền Lan Quý, liền quay sang giới thiệu thành phần đoàn khảo sát, vẫn giữ nụ cười tươi: "Bí thư Trương, đây là Châu tổng và Mai tổng, ngoài ra còn có hai lãnh đạo cấp cao của Tập đoàn Mai thị."

Bí thư Trương và những người khác mỉm cười tiến lên, lần lượt bắt tay Châu Thanh Nam và Mai Cảnh Tiêu, liên tục nói lời chào mừng.

Thấy hai bên nhân vật chính đã chào hỏi xong, Lương Hãn khẽ ngừng lại một chút. Ánh mắt mang theo vài phần khinh miệt và bất mãn liếc qua Trình Phi đứng cạnh Châu Thanh Nam, rồi cố ý im lặng, không nói thêm gì nữa.

Bên này, Trình Phi vẫn giữ nụ cười trên môi, cánh tay đã khẽ nhấc lên, chuẩn bị chìa ra bắt tay các lãnh đạo huyện. Thấy trưởng phòng Lương đột nhiên ngừng lời, thậm chí không nhắc tới tên mình, cô khựng lại.

Trong những dịp thế này, một nhân vật nhỏ bé như Trình Phi vốn đã khó có cơ hội phát biểu. Cô lại không ngờ Lương Hãn sẽ công khai cho cô ăn đòn phủ đầu trước mặt nhiều người như vậy, nhất thời có chút trở tay không kịp.

Các lãnh đạo huyện lúc này cũng đã tiến lên chuẩn bị bắt tay. Thấy cô gái xinh đẹp bị bỏ quên sang một bên, họ cũng thoáng sững lại, nhìn nhau khó hiểu.

Bầu không khí cứng lại trong nửa giây.

Ngay khi Trình Phi mím môi, chuẩn bị tự nhiên tự giới thiệu mình, thì một loạt giọng nói vang lên, hướng về phía các lãnh đạo huyện: "Đây là Trình Phi, trợ lý Trình."

Vì sao là "một loạt" giọng nói chứ không phải một giọng?

Bởi vì câu này được hai người cùng lúc nói ra.

Một giọng ôn nhu như mưa xuân, trong trẻo dịu dàng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!