Chương 37: Sự dịu dàng của anh

Anh ghé sát bên tai cô nói chuyện. Khoảng cách này nói gần thì cũng chưa hẳn là gần, nhưng hơi thở anh lại từng sợi từng sợi phả lên vành tai mềm mại của cô, hơi lành lạnh, mùi thuốc lá quyện lẫn một chút bạc hà nhè nhẹ.

Trình Phi hoàn toàn không ngờ anh sẽ đột nhiên áp sát như vậy. Mùi hương trên người người đàn ông chụp xuống cô kín mít, tim cô hoảng loạn, mặt nóng bừng, phản xạ có điều kiện liền nghiêng đầu né tránh.

Cùng lúc đó, cô cũng lùi lại một bước.

Hương trái cây ngọt dịu nơi chóp mũi nhạt dần, như cánh bướm lướt qua giấc mộng của Châu Thanh Nam rồi bay đi. Anh không hề bất ngờ trước sự né tránh của cô, chỉ thong thả đứng thẳng người lại, đứng nguyên tại chỗ, hạ mí mắt, nhìn cô chằm chằm.

Hai bên má Trình Phi vẫn đỏ bừng, cả trái tim cũng vì hành động vừa rồi của anh mà loạn nhịp đập dữ dội.

Cô vừa xấu hổ vừa tức giận, lại bực mình vì bản thân không có tiền đồ, không nhịn được ngước mắt trừng anh, lắp bắp nói: "Anh nói thì nói, tự dưng áp sát như thế làm gì?"

Châu Thanh Nam thản nhiên, lười biếng đáp lại: "Không lại gần chút thì chẳng lẽ cầm loa mà hét, nói tôi giết người phóng hỏa, tội ác chồng chất sao?"

Trình Phi: "......"

Được rồi, anh nói cũng có lý. Cô cãi không lại anh, vậy thì tránh xa ra là được chứ gì.

Nhất thời Trình Phi không nói nên lời, mặt đỏ tai hồng đưa tay vuốt lại tóc, rồi quay đầu giả vờ ngắm cảnh, đổi sang bộ mặt "anh thích làm thì làm", buồn bực nói: "Anh đã nhất quyết muốn làm lao công thì cứ làm đi, dù sao tôi cũng không có tiền trả lương cho anh."

Nói xong, cô lại liếc nhìn túi đồ to đùng trên tay Châu Thanh Nam, âm thầm cắn môi, xoay người sải bước đi thẳng về phía cửa khu nội trú của bệnh viện thành phố.

Bộ dạng rõ ràng đã hạ quyết tâm không thèm để ý tới anh nữa.

Nhìn theo bóng lưng mảnh mai của cô gái, Châu Thanh Nam khẽ nhướng mày, bị đủ loại phản ứng kỳ quặc của cô chọc cho muốn bật cười.

Mấy hôm trước gặp nhau ở tòa nhà đài truyền hình, cô còn khách sáo cung kính với anh, vậy mà mới có bao lâu, quay đầu đã xóa anh khỏi danh sách bạn bè WeChat, giờ gặp mặt lại lạnh lùng như một cục băng nhỏ.

Lại nổi cơn gì nữa đây.

Thấy bóng dáng xinh xắn kia đã đi ra bốn năm bước, Châu Thanh Nam cuối cùng cũng lạnh lùng lên tiếng, giọng điệu thản nhiên: "Cô vừa đặt chân tới bệnh viện, tôi đã có thể lập tức tìm tới. Cô không thấy tò mò sao?"

Lời vừa dứt, bóng người đang đi khí thế hừng hực kia lập tức cứng đờ, như robot bị kẹt, đứng khựng lại, rồi "vút" một cái quay đầu nhìn anh.

Trình Phi nheo mắt.

Đúng rồi.

Tên đàn ông xấu xa này không nhắc cô suýt nữa quên mất, phải đó, hơn một tiếng trước cô mới nhận được điện thoại của mẹ, vội vàng tới bệnh viện thăm dì Cố bị gãy tay do đánh nhau. Vậy anh làm sao theo tới nhanh như vậy?

Thời gian sát sao thế này, nếu đại lão này không có thiên lý nhãn thuận phong nhĩ, thì chỉ còn một khả năng duy nhất...

Trình Phi tuy ngày thường có hơi không đứng đắn, hay mơ mơ màng màng như ở ngoài tình huống, nhưng đầu óc nhìn chung vẫn dùng được. Trong lòng cô xoay chuyển suy nghĩ, chỉ mất ba giây đã hiểu ra vấn đề.

"Trời ơi." Cô bị suy đoán của chính mình dọa cho giật mình, vừa kinh vừa giận, một ngón tay trắng nõn run run chỉ về phía anh, hoảng hốt nói: "Anh, anh vậy mà cho người theo dõi tôi?!"

Trên mảnh đất thiêng liêng sao đỏ phấp phới này mà dám làm chuyện phạm pháp như vậy, còn có vương pháp hay không, còn có thiên lý hay không?!

Đối diện với ngón tay giận dữ của Trình Phi, đại lão họ Châu vẫn bình tĩnh như thường, dáng vẻ lười nhác kiểu như trời sập xuống ông đây cũng chẳng sao.

Anh chỉ bước lại gần cô hai bước, bắt chước cô cũng đưa ra một ngón tay thon dài, nhấc cao hơn chút, nhẹ nhàng chạm lên mu bàn tay trắng mịn của cô.

Ngón tay người đàn ông chẳng hề mềm, rắn rỏi có lực, chỉ là tiếp xúc nơi đầu ngón tay thôi cũng khiến tim Trình Phi căng lên.

Cô sững người vì động tác của anh, chưa kịp hoàn hồn thì ngón tay xinh đẹp đầy sức lực kia đã hơi dùng lực, đè lên mu bàn tay cô, thong thả ép cả bàn tay cô xuống.

Động tác nhẹ nhàng chậm rãi, lại toát ra một thứ dịu dàng như ảo giác.

Ánh mắt Trình Phi khẽ lay động, làn da bị anh chạm tới như bị bỏng rát, lan thẳng tới vành tai cũng nhuộm đỏ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!