Chương 35: Động xuân tâm

Trình Phi thực sự rất bái phục "quân sư đầu chó" bên cạnh mình.

Nhìn Ôn Thư Duy đang đứng trước mặt với nụ cười bà tám hóng chuyện rạng rỡ, cô im lặng tròn ba giây, cuối cùng khẽ nhíu mày, không nhịn nổi nữa mà nói: "Cậu có biết không, dạo trước mẹ mình với dì Cố suốt ngày nghi ngờ mình yêu đương lén lút. Hôm nay vừa gặp cậu, cậu lại nói mình rơi vào lưới tình. Mình thật sự rất muốn biết, rốt cuộc các cậu dựa vào đâu mà kết luận ra mấy chuyện vô lý đến mức này vậy?"

Nghe Trình Phi nói xong, sự chú ý của Ôn Thư Duy lại chỉ dồn hết vào nửa đầu câu nói.

Cô ấy nghiêm túc suy nghĩ một chút, sau đó bỗng nhiên chấn động, trợn tròn mắt: "Trời ơi! Thảo nào mình thấy trạng thái của cậu mờ mịt thế, ánh mắt đa tình, mặt mày xuân sắc, rõ ràng là dáng vẻ đang yêu. Chẳng lẽ cậu thật sự dính líu tới ông trùm xã hội đen đó rồi?"

Trình Phi bị sặc, môi vừa động định giải thích thì mỹ nhân bên cạnh đã bắt đầu lên lớp.

Ôn Thư Duy mang vẻ mặt vừa tiếc vừa giận, giơ tay vỗ nhẹ lên cánh tay Trình Phi, phẫn nộ nói: "Mình đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi, tránh xa loại người đó ra một chút, sao cậu cứ không chịu nghe? Lớn chừng này rồi mà còn giống con bé mười lăm mười sáu tuổi mê mẩn trai hư. Hồi cấp ba mình có thấy cậu để ý tới tên đầu gấu nào đâu!"

"Ai nói mình với ông trùm đó dính líu với nhau?" Trình Phi theo phản xạ phủ nhận, nhưng trong giọng nói và thần thái lại lộ ra sự chột dạ mà chính cô cũng không nhận ra. Cô lắp bắp nói, "Cậu... cậu đừng có nói bừa. Quan hệ hiện tại của mình với người đó, nhiều lắm cũng chỉ là quen biết từng giúp đỡ lẫn nhau, hoàn toàn không giống như mọi người nghĩ."

Ôn Thư Duy hừ hai tiếng, chọc vào trán Trình Phi: "Bớt lừa mình đi! Mình quen cậu bao nhiêu năm rồi? Hai đứa mình lớn lên cùng nhau, cậu có động xuân tâm hay không, mình nhìn không ra à?"

Trình Phi vừa không phục vừa tò mò, thuận miệng hỏi lại: "Các cậu ai cũng nói mình có vấn đề, mình lại thấy lạ. Các cậu là thần tiên chuyển thế, biết bấm quẻ xem bói hay sao? Không có chứng cứ gì mà sao lại chắc chắn mình 'động xuân tâm' như vậy?"

"Được, còn cứng miệng đúng không?" Ôn Thư Duy tức đến đau cả đầu, chậm rãi gật đầu với Trình Phi, "Giờ mình cho cậu xem chứng cứ."

Trình Phi nghi hoặc, nhìn cô ấy bằng ánh mắt cảnh giác xen lẫn dò xét: "... Cậu lấy đâu ra chứng cứ?"

"Đừng vội, có ngay đây."

Chỉ thấy người bạn thân sau khi mắng cô một trận xong thì cúi đầu lục lọi trong chiếc túi đeo vai của mình. Nửa giây sau, cô ấy lấy điện thoại ra, mở khóa, bật thẳng camera trước rồi không nói không rằng dí thẳng vào mặt Trình Phi.

Trình Phi theo phản xạ ngẩng mắt nhìn vào màn hình điện thoại.

Ống kính có chút méo, khuôn mặt cô vốn đã nhỏ nhắn thanh tú, bị thu lại càng trông thon hơn, khiến ngũ quan trên màn hình càng trở nên lập thể, xinh đẹp, khóe mắt lông mày đều là vẻ quyến rũ không giấu được.

Trình Phi sững người.

Ngay sau đó, bên tai vang lên phần thuyết minh kiêm bình luận của đồng chí Ôn Thư Duy. Cô ấy cố tỏ ra nghiêm túc nói: "Cậu nhìn mặt mình đi, má hồng da phấn, mặt như hoa đào. Nhìn lại đôi mắt này xem, long lanh như nước mùa thu, sóng mắt dập dềnh. Lông mày, mũi, miệng, cằm, thậm chí cả mái tóc dày bồng bềnh như rong biển này, tất cả đều viết lên mấy chữ to đùng."

Nói tới đây, Ôn Thư Duy dừng lại, dùng giọng điệu chuyên nghiệp của một phóng viên phỏng vấn Trình Phi: "Xin hỏi vị tiểu thư này, cậu có biết đó là chữ gì không?"

Lúc này Trình Phi hoàn toàn ngơ ngác, mờ mịt nhìn bạn thân, lắc đầu: "Không biết."

Ôn Thư Duy nghiêm mặt: "Viết là: 'Tôi đang động xuân'."

Trình Phi: "......"

"Chậc chậc chậc." Sau khi thay Trình Phi giải đáp xong thắc mắc, Ôn Thư Duy lại lộ ra vẻ mặt già đời, đưa hai ngón tay thon dài nâng cằm Trình Phi lên như lưu manh trêu ghẹo gái nhà lành, tổng kết, "Với cái bộ dạng xuân tâm thiếu nữ thế này, cậu còn dám nói với mình là cậu chưa động

- xuân

- tâm sao?"

Trình Phi thật sự bị màn suy luận vừa nhảm nhí vừa vô cùng tự tin này của Ôn Thư Duy làm cho chấn động, rơi vào trầm mặc sâu sắc.

Trong lòng thầm nghĩ: Quả nhiên bạn học tiểu Ôn chắc chắn sẽ giàu có không hổ là ký giả mạng nổi tiếng, nói hươu nói vượn mà thành một chuỗi logic hoàn chỉnh, đến cô kẻ luôn tự xưng là vua khẩu chiến cũng phải cam bái hạ phong, tự thẹn không bằng.

Trình Phi im lặng tròn năm giây, rồi mới giơ tay ấn điện thoại Ôn Thư Duy đang giơ trước mặt mình xuống, chân thành hỏi: "Trình độ dùng thành ngữ của cô Ôn thật sự đạt tới mức điêu luyện, xuất thần nhập hóa. Hồi cấp ba, với trình độ này sao cậu không đi tranh cử làm lớp phó văn?"

"Mình mới không làm lớp phó văn đâu, vừa phải thu bài vừa phải chạy việc cho giáo viên..." Ôn Thư Duy trả lời rất tự nhiên, nói xong mới sực tỉnh ra mình lại bị Trình Phi dắt mũi, vội ho khan một tiếng, nghiêm mặt lại, "Thưa quý cô, xin đừng đánh trống lảng. Hiện tại mình rất nghiêm túc."

Trình Phi bật cười, khoác tay qua vai Ôn Thư Duy, giọng điệu nhẹ nhàng: "Thôi được rồi, đừng nghiêm túc nữa. Hai đứa mình là quan hệ gì chứ, nếu mình thật sự có chuyện, sao có thể giấu cậu."

Ôn Thư Duy bán tín bán nghi nhìn Trình Phi, vẻ mặt vẫn đầy lo lắng: "Thật không? Cậu và cái người đàn ông xấu xa đó... thật sự không phát triển mối quan hệ không nên có chứ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!