Anh cách cô quá gần, giữa hơi thở mũi của cô quẩn quanh toàn là mùi hương lạnh lẽo mà dễ chịu trên người anh. Cả người như thể lạc vào khu rừng vừa trải qua một cơn mưa lớn, bị hương khí ấy hun đến mức đầu óc choáng váng.
Trong cơn bối rối hoảng loạn, mặt Trình Phi càng đỏ hơn, theo bản năng nghiêng người sang bên vài phân, kéo giãn khoảng cách giữa mình và người đàn ông.
"Hôm nay Châu tổng đến là để bàn chuyện tài trợ." Trình Phi cố gắng giữ bình tĩnh nói, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, âm thầm ép mình ổn định lại nhịp tim đang hỗn loạn và dồn dập, "Chúng ta vẫn nên nói chính sự trước thì hơn."
Châu Thanh Nam nhìn vào mắt cô, giọng nhàn nhạt: "Cô Trình thật sự nghĩ tôi đến đây là vì chuyên mục mới của các cô sao?"
Thình thịch, hình thịch.
Tim Trình Phi chợt run lên, mười ngón tay vô thức siết chặt, móng tay cào qua bề mặt nhám của bìa kẹp hồ sơ, phát ra tiếng "xoẹt" rất khẽ.
Nhịp tim cô đã dồn dập như sấm, cô khẽ nuốt khan, ngoài mặt vẫn cố giữ dáng vẻ bình thản, "à" một tiếng, rồi hỏi anh:
"Vậy nếu không phải thế, Châu tổng hôm nay đến đây là vì chuyện gì?"
Giọng Châu Thanh Nam vô cùng bình tĩnh: "Đương nhiên là vì cô."
Trình Phi: "......"
Khoan đã. Vì cô?
Chẳng lẽ đại lão này thật sự có ý với cô? Anh hùng hổ xông thẳng tới tòa nhà phát sóng của bọn họ, chẳng lẽ là "mượn cớ tài trợ, thực chất là tỏ tình"?
Ban đầu Trình Phi còn có thể miễn cưỡng giữ được lý trí để nói chuyện công việc, nhưng câu nói của Châu đại lão vừa thốt ra, cô lập tức sụp đổ hoàn toàn. Mọi công trình tâm lý trong nháy mắt tan thành mảnh vụn.
Vừa kinh vừa ngượng, cuối cùng Trình Phi đỏ bừng mặt, trừng to mắt nhìn anh, hạ giọng quở trách: "Châu Thanh Nam, anh có biết mình đang nói gì không? Đây là đơn vị tôi làm việc, là nơi tôi đi làm, mấy lời kiểu này..." Nói đến đây, âm lượng cô vô thức hạ thấp thêm mấy phần, đưa tay vén tóc bên tai, xấu hổ vô cùng, "Mấy lời này cho dù anh có không nhịn được, cũng không thể nói ở đây chứ."
Châu Thanh Nam: "......"
Châu Thanh Nam bỗng nhiên cảm thấy rất cạn lời.
Anh thu hết vẻ ngượng ngùng trên gương mặt cô gái nhỏ vào đáy mắt, trầm mặc tròn hai giây, rồi hít sâu một hơi, thở ra, tiếp tục nói: "Những lời tối qua tôi nói với cô, rốt cuộc cô có nhớ kỹ không?"
Nghe vậy, Trình Phi ngẩn ra, nhất thời chưa phản ứng kịp: "Tối qua anh nói với tôi nhiều như vậy, anh đang hỏi câu nào?"
Ánh mắt Châu Thanh Nam đột ngột lạnh xuống, giọng trầm hẳn: "Tôi bảo cô tránh xa Mai Cảnh Tiêu một chút."
Trình Phi hơi nhíu mày khó hiểu, nghĩ thầm lời này tối qua cô đã nghe và trả lời rồi mà, chẳng lẽ vị đại lão này ngủ một giấc dậy lại quên mất?
Bất đắc dĩ, cô chỉ đành kiên nhẫn giải thích lại: "Tối qua tôi không phải đã nói rõ rồi sao? Mai Cảnh Tiêu là khách hàng lớn nhất của dự án này, là nhà tài trợ có ý định mạnh nhất. Việc anh ta có tài trợ hay không trực tiếp quyết định chuyên mục mới của chúng tôi có thể triển khai thuận lợi hay không. Tôi là người phụ trách kết nối, làm sao có thể tránh xa anh ta được?"
Rõ ràng đây không phải câu trả lời mà Châu Thanh Nam muốn nghe.
Anh nhắm mắt, giơ tay ấn mạnh vào giữa hai mày, sau đó không mở mắt mà hỏi: "Chuyên mục mới của các cô cần bao nhiêu tiền?"
Câu hỏi này làm Trình Phi hơi lúng túng. Cô cúi mắt suy nghĩ một lát rồi nói: "Hiện tại vẫn chưa có con số cụ thể. Trong hợp đồng tài trợ dự thảo cũng chưa ghi rõ."
Sắc mặt Châu Thanh Nam lạnh lẽo, không nói gì.
Trình Phi không nhận ra sự khác thường của anh, vẫn bẻ ngón tay nghiêm túc tính toán, miệng lẩm bẩm như tự nói với mình: "Lần trước nghe Từ tổng nói với trưởng phòng Lương, chỉ riêng vốn khởi động đã cần ít nhất vài trăm triệu. Cộng thêm chi phí ghi hình về sau, trợ giúp các hộ gia đình nghèo, còn cả việc sau này Từ tổng muốn lấy danh nghĩa Đài truyền hình Tân Cảng và nhà tài trợ để thành lập quỹ cứu trợ... Tóm lại chắc là rất nhiều tiền."
Châu Thanh Nam: "Số tiền đó tôi bỏ ra."
Nghe xong, Trình Phi sững sờ trợn to mắt: "Ngành của anh nói thật cũng không dễ dàng gì, hôm nay bị chém, ngày mai bị bắn. Mấy chương trình công ích kiểu này lại không kiếm tiền, ném vào từng ấy tiền thật chẳng khác nào đổ xuống sông. Anh rốt cuộc vì cái gì?"
"Cô không cần quan tâm tôi nghĩ gì."
"......"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!