Nghe xong lời của đại lão ngồi hàng ghế sau, Trình Phi nghĩ bụng mình đã ngồi xuống rồi, đổi sang ghế sau vừa phiền vừa rắc rối, liền quay đầu cười với người phía sau, lịch sự từ chối: "Anh Châu ngồi một mình phía sau sẽ rộng rãi hơn, tôi nghĩ tôi không cần đổi chỗ đâu nhỉ."
Lời vừa dứt, Châu Thanh Nam vẫn không mở mắt, giọng điệu như cũ, bình thản nói: "Lại đây ngồi cạnh tôi. Tôi không muốn nhắc lại lần thứ ba."
Trình Phi: "......"
Cố chấp bắt tôi ngồi cạnh anh như vậy, chỗ bên cạnh anh là mạ vàng hay nạm kim cương sao? Ngồi vào là nhặt được tiền chắc?
Trong lòng Trình Phi đầy cạn lời, nhưng cũng không dám bộc lộ nghi hoặc hay bất mãn ra mặt. Cô chỉ đành lặng lẽ mở cửa ghế phụ, xuống xe, rồi ngoan ngoãn vòng ra hàng ghế sau, kéo cửa, ngồi ngay ngắn nghiêm chỉnh.
Nói cho công bằng, nội thất chiếc xe sang của Châu Thanh Nam đã đủ xa hoa, nhưng khí tức của đại lão thực sự quá sắc bén. Dù anh chỉ yên lặng ngồi đó, tựa lưng vào ghế nhắm mắt dưỡng thần, không nói một lời, cũng đủ khiến bầu không khí trong xe trở nên trầm thấp, ngột ngạt.
Bởi vậy Trình Phi ngồi rất gò bó. Sau khi ổn định chỗ ngồi, lưng mảnh mai thẳng tắp, mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, chỉ thỉnh thoảng mới liếc trộm sang bên cạnh bằng khóe mắt, âm thầm quan sát sắc mặt Châu Thanh Nam.
Thực ra trước đây cô đúng là khá sợ Châu Thanh Nam.
Từ lần đầu gặp ở xưởng sửa xe khi anh nghiền ép hai nhân vật đại lão khác, đến lần ở KTV Bất Dạ Thành anh công khai đi ngược dòng bảo vệ cô
---- từng chuyện từng chuyện đều cho thấy phong cách hành sự của người này bá đạo cứng rắn, là kiểu nhân vật hung hãn không nể tình ai.
Nhưng theo thời gian tiếp xúc ngày một nhiều, cô lại dần phát hiện ra rất nhiều mặt khác ít ai biết của "đại lão hung dữ" này. Ví dụ như lúc bị cô làm ồn khi đang ngủ, anh vẫn đè cơn cáu ngủ dậy mà dẫn cô đi "lục soát nhà"; ví dụ như khi biết Lục Nham thức trắng đêm đọc tiểu thuyết, anh đặc biệt cho đệ nghỉ hẳn một ngày để bù giấc; lại ví dụ như khi bị cô chẳng phân phải trái oan uổng anh định bỏ rơi "con gái", anh vẫn nén giận, lạnh mặt mà rửa cherry cho cô ăn...
Theo những chi tiết nhỏ ấy chồng chất lên, hình tượng Châu Thanh Nam trong lòng cô dần thay đổi, từ một nhân vật giấy* "đại lão xã hội đen" cứng nhắc ban đầu, trở thành một con người sống động, lập thể, nửa chính nửa tà, mắng người không để lại dấu vết, lúc thì hơi ngông, lúc thì hơi sa sút, thỉnh thoảng còn lên cơn "chập mạch" mà buông vài câu đùa lạnh.
*Nhân vậy giấy ý chỉ hình tượng nhân vật phẳng, chỉ tồn tại như khái niệm, không có đời sống nội tâm.
Gần đây Trình Phi đã không còn quá dè chừng anh nữa.
Nhưng tối nay cũng chẳng biết vị đại lão này bị trật dây thần kinh nào, cả người cứ như vừa nuốt sống mười tấn thuốc nổ T.N.T. Từ sợi tóc đến đầu ngón chân, từng tấc da đều toát ra một luồng khí lạnh lẽo "Ông đây hôm nay cực kỳ khó chịu, ai chọc ông thì chết với ông".
Khó hiểu.
Quá khó hiểu.
Lúc này, đang ở ngay tâm bão, Trình Phi thật sự đến thở mạnh cũng không dám, sợ chỉ cần sơ sẩy một chút là chọc trúng đại lão bên cạnh, bị anh lôi ra làm vật tế trời.
Tích tắc tích tắc tích tắc, thời gian lặng lẽ trôi qua ba giây.
Ngay khi Trình Phi không nhớ nổi mình đã liếc trộm bằng khóe mắt bao nhiêu lần, đại lão cuối cùng cũng có động tĩnh.
Châu Thanh Nam ung dung mở mắt, nghiêng đầu nhìn cô, không đầu không đuôi hỏi một câu: "Góc này thế nào?"
Trình Phi sững người, không hiểu câu này là ý gì, mờ mịt chớp chớp mắt: "... Góc nào thế nào cơ?"
"Cô Trình thích nhìn tôi như vậy." Châu Thanh Nam bình thản nói, "Nhìn chính diện chẳng phải rõ hơn sao."
Trình Phi: "......"
Đại lão mà chọc người thì đúng là chí mạng.
Trình Phi xấu hổ đến cứng người, gượng cổ ngồi thêm gần nửa giây, rồi mới nặn ra một nụ cười gượng, xã giao đáp: "Anh Châu đúng là lúc nào cũng hài hước phong nhã như vậy."
Trong khoang lái, Lục Nham khởi động xe.
Cảm nhận được thân xe bắt đầu chuyển động, Trình Phi theo phản xạ liếc ra ngoài cửa sổ. Nhìn hướng xe chạy, cô lập tức nhận ra đây là đường về khu Bình Cốc.
Ngay lúc cô vừa dời tầm mắt, bên tai lại bất chợt vang lên một câu nói, giọng nhạt: "Tôi bảo cô ngồi cạnh tôi là vì có chuyện muốn nói với cô."
Trình Phi khựng lại một giây, quay đầu lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!