Chương 21: Cô có ý với tôi

Mặt trời chiều đã khuất dần ở phía Tây thành phố, cảnh vật chìm trong ranh giới nhập nhoạng giữa ngày và đêm.

Tại tiền sảnh tầng 21 của toà nhà số 468 Doãn Hoa Đạo, Trình Phi mở to mắt nhìn cảnh trước mặt, trong giây lát thậm chí còn quên mất bản thân đến đây để làm gì.

Chỉ thấy người đàn ông trước mặt với ánh mắt lười biếng, dưới chân mang đôi dép lê màu xanh đậm. Ngoài ra, trên người anh chỉ mặc mỗi chiếc quần short đen kiểu boxing. Phần thân trên thì hoàn toàn để trần.

Cơ thể anh cao lớn, dáng người rắn rỏi, vai rộng eo thon, vòng eo gọn gàng. Cơ ngực rắn chắc, bên dưới là tám múi cơ bụng như sô cô la, đường nét rõ ràng, vừa mạnh mẽ vừa sắc sảo.

Nước da không phải là màu đồng rám nắng hay nâu khỏe khoắn, mà lại thiên về gam trắng lạnh trung tính. Mỗi khối cơ đều bám chặt lấy xương cốt, theo từng nhịp hít thở mà săn chắc chuyển động, tràn đầy sức sống.

Nói công bằng, vóc dáng này hoàn hảo đến mức không thể chê được.

Nhưng điều khiến Trình Phi thật sự chấn động lại không phải là thân hình mang đầy hormone đàn ông ấy, mà chính là những vết thương chi chít trên nửa thân trên của anh. Toàn là sẹo cũ, lớn nhỏ khác nhau. Có vết dài ngoằn như con rết, rõ ràng là vết dao chém; có vết tròn nhỏ, quanh vết sẹo da hơi nhăn, lưu lại dấu tích tăng sinh nhẹ…

Những vết thương dạng này, Trình Phi từng thấy không ít trong các bộ phim cảnh sát và xã hội đen, đó chính là vết thương do đạn bắn để lại. Nhưng khác với hiệu ứng hóa trang trên phim, hai vết thương trên người đàn ông này là dấu tích sống chết cận kề, in hằn tận xương tận thịt.

Tim cô bỗng đập thình thịch mấy nhịp, ngực như bị siết chặt. Rõ ràng trong lòng vừa sợ vừa dè chừng, nhưng ánh mắt lại không kìm được mà nhìn chằm chằm, chỉ thấy những vết sẹo ấy chói mắt đến mức kinh hoàng.

Bầu không khí như ngưng đọng trong khoảnh khắc.

Nhìn lại trong sảnh.

Châu Thanh Nam vẫn là bộ dạng hờ hững, chẳng để tâm chuyện gì. Anh đứng dựa nơi cửa, mí mắt cụp xuống, vẻ mặt mệt mỏi, bình thản nhìn cô gái bất ngờ đến gõ cửa.

Tối qua đưa Trình Phi về nhà xong, anh mang mấy thùng đồ to từ cốp xe lên căn hộ ở đường Doãn Hoa. Sau đó nhận được điện thoại của lão Mai, bảo đi Nam thành bàn một vụ làm ăn.

Bận rộn xong xuôi thì đã gần bốn giờ sáng.

Tối hôm đó anh uống khá nhiều, lại thêm chứng đau đầu mãn tính tái phát, cả người khó chịu, nửa bên đầu trái như có khoan điện chọc vào, đau đến muốn nứt tung.

Hôm nay vốn định ngủ thẳng đến sáng hôm sau, ai ngờ đang ngủ say thì nghe thấy tiếng chuông cửa inh ỏi.

Đinh đoong đinh đoong đinh đoong đinh đoong-----

Người kia ấn chuông vừa mạnh vừa dồn dập, khiến Châu Thanh Nam lúc đầu còn tưởng cả toà nhà có hỏa hoạn.

Anh lạnh nhạt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trước mắt, ngay sau đó, ánh mắt vô tình lướt xuống cánh tay cô.

Cô đã thay quần áo, không còn mặc chiếc áo len mỏng hôm qua.

Là váy yếm bò phối áo thun trắng rộng rãi đơn giản, sạch sẽ, tự nhiên. Vốn dĩ dáng người nhỏ nhắn mảnh mai, nay lộ ra cánh tay dưới tay áo rộng, càng khiến đôi tay ấy trông gầy guộc.

Cánh tay như hai khúc ngó sen, trắng ngần mịn màng, lại có chút hồng hào khỏe mạnh, giống như ngọc thạch thượng hạng.

Châu Thanh Nam khẽ nhướng mày.

Không hiểu nổi  đôi tay nhỏ nhắn này một phút trước làm cách nào mà bấm chuông đến mức rung trời như vậy.

Thật khó đoán.

Hai người cứ thế im lặng đối mặt nơi cửa, quan sát lẫn nhau, không ai mở lời, cũng không có động tác nào.

Khoảng hai giây sau.

Châu Thanh Nam hơi nhấc mí mắt, ung dung đổi tư thế đứng, nghiêng người tựa lên khung cửa, cả người toát ra dáng vẻ lười nhác bất cần, mang chút tà khí ngông nghênh.

Anh nhìn Trình Phi, khi bắt gặp ánh mắt cô lần thứ tư lén liếc vết sẹo nơi bụng trái của mình, bất ngờ lên tiếng: "Nhìn đủ chưa?"

"…" Nghe thấy câu đó, Trình Phi cứng người, ba hồn bảy vía đang bay đâu liền trở lại trong chớp mắt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!