Chương 39: Sợ hãi chân tướng

Long Tam ngày đêm tốc hành đến huyện Cửu Giang: Kim đao bộ khoái nổi tiếng giang hồ Lâu Ngọc đang ở nơi này chờ hắn:

"Thi thể đã phân hủy biến dạng, ngươi có đến xem cũng không thu được gì: Chờ ngươi lâu quá, ta đã cho bọn họ an táng trước:" Lâu Ngọc dẫn Long Tam đi đến nơi phát hiện thi thể, cùng hắn nói: "Xem xét miệng vết thương trên thi thể so với người tên Lô Duyên mà ngươi kể với ta thì giống nhau, sợ là cùng loại binh khí: Ta tra qua, người chết kêu Cừu Yến, trên người hắn có cùng dấu hiệu giống của Lô Duyên, đúng là sát thủ của Tuyệt Hồn Lâu:"

"Thật có lỗi, trên đường gặp chút phiền toái:" Long Tam giải thích nguyên nhân đến chậm: Hắn tinh tế xem xét bốn phía, chỉ thấy trên thạch bích vết kiếm khắc vào ba phần, để lại vết sâu rõ ràng, nội lực của người ra tay rõ ràng mạnh mẽ: Khắp các nơi đều là vết máu loang lổ, có thể đoán được tình hình chiến đấu ngay lúc đó dị thường kịch liệt:

Lâu Ngọc hỏi: "Lại là những người bên Bích Vân Cung sao? Thật ra ta cũng nghe được tin tức, vốn định chờ nếu ngươi không đến, ta liền đến tiếp ứng ngươi a:"

"Đúng là bọn hắn, đã lâu như vậy còn chưa chịu từ bỏ:"

"Nghe nói ngươi lần trước còn bị thương, là do người phụ nữ đáng sợ của Bích Vân Cung kia sao? Xem ra nếu ngươi không theo nàng, nàng sẽ không dừng tay:" Lâu Ngọc cười nói: "Diễm phúc từ trên trời rơi xuống này so với tai họa bất ngờ cũng chả khác nhau là mấy:"

Long Tam bất đắc dĩ lắc đầu: "Ta thật sự là bị chọc đến phát phiền, nếu không phải thời gian này có chuyện quan trọng, thực muốn thanh toán hết một lần cho xong:"

"Bích Vân Cung làm việc luôn cố chấp, người phụ nữ kia sợ là sẽ không dễ dàng dừng tay, ngươi cũng phải cẩn thận một chút:" Lâu Ngọc có chút lo lắng cho Long Tam, có đôi khi nữ nhân Phong Ma kia so với sát thủ càng đáng sợ hơn:

"Ngươi yên tâm, ta tự có chừng mực:" Long Tam gật đầu đáp ứng, quay lại đề tài cũ: "Bây giờ đã chết hai người, Tuyệt Hồn Lâu không biết đã bị chọc tức rồi chưa?"

Lâu Ngọc cười: "Hình như là có, nghe nói có lời đồn, toàn lâu xuất động, nghiêm trị hung thủ:"

"Cho nên bọn họ đối hung thủ thân phận có mặt mày?" Vậy dò la theo Tuyệt Hồn Lâu có thể điều tra một người tìm không ra manh mối dễ dàng hơn không?

"Không cần thiết, trước mắt chưa thu được động tĩnh gì, nhưng mà nghe nói có dấu hiệu cho thấy bọn họ đã đến huyện này: Nếu có đại sự xảy ra, chúng ta nhất định sẽ biết:" Lâu Ngọc đối với sự việc tin tưởng tràn đầy:

"Vẫn là chú ý động tĩnh các nơi, Tuyệt Hồn Lâu luôn luôn thần bí, lần này bắt đầu xuất động, sợ là trên giang hồ sẽ có tinh phong huyết vũ:"

"Yên tâm, ta đã thông cáo các nơi, chuyện của ngươi, ta nhất định hết sức:"

"Việc này quả thật đối ta rất trọng yếu:" Long Tam vỗ vỗ vai Lâu Ngọc nói lời cảm tạ, lại hỏi: "Lô Duyên hai ba tháng trước đã làm chuyện gì hoặc là tiếp nhiệm vụ gì, ngươi có thể điều tra ra hay không?"

"Tất nhiên là được:" rourou

Long Tam nói: "Thêm cả Cừu Yến, xem hắn cùng Lô Duyên đã làm cái gì?"

"Được:" Lâu Ngọc nói: "Kế tiếp ngươi tính như thế nào?"

Long Tam nghĩ nghĩ: "Ta không có thời gian để đợi, như vậy đi, ngươi thay ta tung lời đồn, nói hung thủ giết Cừu Yến ở căn nhà trên núi giết thợ săn, đám bộ khoái đang lùng bắt hắn:"

Lâu Ngọc dương dương tự đắc nhướng mi: "Gậy ông đập lưng ông?"

"Để xem có thể câu được những con cá nào:"

Năm ngày sau, nắng sớm chiếu xuyên vào rừng, sương sớm trên cành ngưng tụ thành những giọt nước, nhỏ giọt tí tách xuống bùn: Đao kiếm chạm vào nhau tạo ra âm thanh chói tai đánh gãy rừng cây yên tĩnh: Hai cái người áo xám đang cùng một nam tử áo lam ở trong rừng đánh nhau chết sống, ba người võ nghệ đều không kém, đám áo xám lấy hai địch một, rất nhanh liền chiếm thượng phong, nhưng nam tử áo lam toàn lực phản kháng, nhất thời cũng chống đỡ được:

Ba người nhanh chóng qua hơn mười chiêu, nam tử áo lam dần dần yếu thế, trên đùi trên cánh tay bị thương hai nơi, mắt thấy đã sắp bại trận: Lúc này một kiếm khách áo trắng phiêu phiêu đứng ở ngoài vòng chiến, nhìn bọn họ so chiêu, ba người mạnh mẽ cả kinh, người này đến khi nào, từ lúc nào đứng ở chỗ đó, bọn họ quả thật không biết:

Hai người áo xám liếc mắt nhìn nhau một cái, người tới chắc chắn là võ nghệ cao cường, chỉ không biết có thể mang đến phiền toái cho bọn hắn hay không: Trường kiếm trong tay một người áo xám run lên, lại hướng đến nam tử áo lam tấn công, một người áo xám khác hướng kiếm khách áo trắng quát: "Bớt lo chuyện người khác đi!"

Kiếm khách áo trắng giương mi, cười cười, nói: "Ta ngẫu nhiên đi ngang qua, chỉ là muốn đứng xem náo nhiệt, ngươi lại cố tình đi khiêu khích, nếu như thế, ta thực thích nhúng tay vào, ngươi muốn làm gì ta nào?"

Hắn lời còn chưa dứt, người đã bay tới trước mặt người áo xám, chữ "nào" còn chưa nói xong, trường kiếm trên lưng đã rút ra, vô thanh vô tức, nhanh giống như tia chớp:

Người áo xám quá sợ hãi, dưới chân đạp một chút, toàn thân hướng về phía sau, nhưng bóng kiếm của đối phương ép sát tới, người áo xám vội vàng giơ kiếm liền chắn, "Đang" một thanh âm vang lên, trường kiếm hai người ở trong không trung giao nhau:

Trường kiếm của kiếm khách áo trắng, thân kiếm mỏng giống như trang giấy, nhưng lực tựa ngàn cân, ép người áo xám lui từng bước: Trong lòng hắn biết rõ ràng lần này gặp cao thủ, sợ là rất khó ứng phó: Nếu là lấy hai địch một còn có phần thắng, nhưng trước mắt là hai đối hai, ai cũng đào không ra tiện nghi:

Nhưng cho dù thế cục bất lợi, đánh vẫn phải đánh, người vẫn phải giết: Người áo xám cắn răng một cái, giơ kiếm lên tấn công: Ngọn gió chợt lóe, mũi kiếm chỉ thẳng vào ngực của kiếm khách áo trắng: Kiếm khách kia không chút hoang mang, toàn thân nhảy lên, nhưng lại nhảy lên phía trên thân kiếm của người áo xám, mượn lực đánh xuống, trường kiếm hướng về mặt của người áo xám:

Cổ tay người áo xám run lên, triệt kiếm giơ cánh tay, một bên ngửa người tránh đi thế công của kiếm khách áo trắng, một bên vung kiếm tấn công:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!