Chương 6: (Vô Đề)

39

Năm đó, chúng tôi đã đi vòng đến hướng đông nam.

Tôi bỗng phát hiện ra ở phía đó, kính rất trong, ánh trăng có thể chiếu vào bên trong căn nhà tối om.

Phía sau Đường Đông là khoảng trống, có hàng rào nhưng không có tường, dường như bên trong rỗng xuống phía dưới.

Tôi nhặt một viên đá dưới đất, đập mạnh vào lớp kính bên đó.

Tấm kính ở phía này mỏng hơn các phía khác, cuối cùng tôi cũng đập vỡ được một lỗ.

Lần này tôi lại đi đến phía đông nam.

Hồi nhỏ không để ý, nhưng thực ra hướng này chính là mặt chính của tòa nhà, trên nóc còn treo một tấm biển.

"Khuy Thiên Đài?"

Giọng Lại Chí bất ngờ vang lên sau lưng tôi.

Gã hoàn toàn không dám tự mình chạy thoát, vẫn loạng choạng đi theo tôi.

"Mày biết chỗ này à?" Tôi nghe giọng Lại Chí có phần ngạc nhiên.

Ánh mắt gã phức tạp và đầy nghi hoặc: "Chu Bán Tiên mà tôi mời đến chính là người của Khuy Thiên Đài."

Khuy Thiên Đài, nghe như tên một tổ chức.

"Họ làm gì vậy?"

"Tôi cũng không rõ lắm. Nghe bạn tôi bảo rất lợi hại, chuyên phục vụ cho người giàu. Trong đó toàn là cao nhân, chỉ cần có tiền thì chuyện gì cũng làm được."

"Thế sao mày lại mời được thầy Chu đó?"

Lại Chí bặm môi, rồi đáp: "… Không phải tôi mời, người đó tự tìm đến tôi. Ông ta nói tôi có cơ duyên."

"Tôi nghe nói là người của Khuy Thiên Đài thì hứng lên là…"

40

Lời của Lại Chí còn chưa dứt, gã bất ngờ lùi lại hai bước.

Tôi quay đầu lại thì thấy Đường Đông đứng ngay trước mắt!

Tấm kính mà tôi từng đập vỡ nay đã biến mất, cửa sổ đang mở toang, Đường Đông đứng ngay đó.

Phía sau, trong căn nhà trống rỗng kia, vang lên những tiếng rầm rầm dữ dội.

Lúc này, Đường Đông vẫn mang hình hài một đứa trẻ mười tuổi.

Tôi lấy bộ quần áo của thằng nhóc ra, nói: "Đi thôi, tôi đưa em về nhà."

Đường Đông đờ người nhìn tôi, rồi cúi đầu, dường như đang nhìn xuống chân mình.

Tôi nhìn theo ánh mắt nó và thấy nơi mắt cá chân bị trói bằng một vòng dây thừng thô!

Tôi còn chưa kịp phản ứng thì sợi dây ấy đột ngột siết chặt, kéo cả người Đường Đông ngã ngửa ra sau!

Không kịp suy nghĩ, tôi lập tức nhảy qua bậu cửa sổ, lao vào căn nhà kỳ quái đó. Vài bước đã đến sau lưng Đường Đông, tôi rút roi đánh hồn, vung xuống cắt dây…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!