32
Về sau, khi thấy trời mỗi lúc một tối mà mãi vẫn chưa thấy Đường Đông trở ra, rừng cũng dần dần chìm vào bóng đêm.
Mọi người bắt đầu không chờ nổi nữa, ai nấy đều tự kiếm cớ để quay về nhà.
Những chuyện này, sau này hỏi nhiều người mới biết rõ.
Sau khi tôi tìm được Đường Đông mang về, thằng nhóc sốt cao mấy ngày liền, đến khi hồi phục thì cũng không nhớ rõ chuyện đã xảy ra trong khe núi.
Nhưng hình như kể từ sau lần đó, tôi phát hiện tính cách của Đường Đông đã thay đổi đôi chút.
Thằng nhóc vẫn nhút nhát, nhưng không còn ngây ngô như trước, cũng không dễ dàng tin lời người khác nữa.
Thằng nhóc bắt đầu biết mách lẻo, biết tính toán. Dần dần, trong làng cũng chẳng ai dám bắt nạt nữa.
"Chị tao lấy Đường Đông bao nhiêu năm nay, mà Đường Đông chưa từng kể cho tao chuyện năm đó."
Lại Chí có phần ấm ức: "Biết sớm là ổng để ý như vậy, thì tao xin lỗi là được chứ gì. Quỳ hai cái cũng không sao, cần gì phải dây dưa mãi thế?"
Trong rừng có con gì đó vụt qua, khiến cả người Lại Chí nhảy dựng lên vì hoảng sợ.
Tôi liếc gã một cái: "Cũng biết sợ cơ à."
33
Lại Chí im bặt, chúng tôi cứ vừa dò dẫm từng bước trong rừng vừa đi, cuối cùng cũng đến được lối vào khe núi.
Nơi này đã rất lâu không có ai đến, cỏ dại mọc cao đến ngang người. Tôi nhặt một cành cây, vừa đập cỏ đề phòng rắn, vừa cẩn thận tiến vào. Lại Chí đi sau lưng tôi, càng đi bước chân càng chậm lại.
Tôi quay đầu trừng mắt nhìn gã: "Lần này mà mày còn dám tự chạy về làng, tao đảm bảo sẽ lôi mày quay lại rồi ném vào khe núi đấy!"
Lại Chí không dám hé răng, rảo bước theo sát tôi: "Long ca, năm đó mày tìm được Đường Đông kiểu gì vậy? Lúc đó cả làng cùng vào núi mà chẳng ai tìm thấy."
"Tao không biết, cũng không nhớ nữa."
"Không nhớ nữa?"
Lại Chí dựng hết cả tóc gáy: "Vậy mày có biết trong khe núi này có gì không?"
"Không biết."
Thật ra, lúc này tôi cũng cảm thấy có chút kỳ lạ. Hình như từ trước tới nay tôi chưa từng tò mò khe núi này có gì, thậm chí đến hỏi cũng chưa hỏi bao giờ.
34
"Tao thì có hỏi ông nội tao rồi, cũng phải đến lúc tao lớn lên ông mới kể cho nghe, rằng trong khe núi này có một ngôi làng."
Lại Chí thấy tôi không nói gì, vẫn tự mình kể tiếp: "Ông tao nói, ngôi làng đó rất kỳ quái, không ai biết nó được xây từ khi nào, cứ như đột nhiên mọc lên vậy."
"Hơn nữa, ngôi làng đó cực kỳ giàu có. Hồi đó các làng xung quanh nghèo đến nỗi phải đem quần đi cầm, thế mà ngôi làng đó toàn nhà ngói lớn, thậm chí đường trong làng còn lát cả đá."
"Ông tao và mấy người lớn tò mò nên từng đến đó vài lần. Có lúc vào được, người trong làng còn cho họ kẹo. Có lúc thì không được vào, vì có người canh cổng làng."
"Nhưng mà, làng đó tuy kỳ lạ, lại hay ra ngoài mua thực phẩm, rau củ, ra tay rất hào phóng, nên mọi người cũng được lợi. Dân trong vùng khá quý họ."
"Thế rồi, một ngày nọ, làng ấy lại đột ngột biến mất y như khi nó xuất hiện."
"Biến mất?" Tôi quay lại nhìn Lại Chí, lúc này tôi mới bắt đầu thấy tò mò.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!