Chương 4: (Vô Đề)

26

Gia đình Đường Đông lúc này hoàn toàn sụp đổ, ngoài quỳ gối gào khóc thì chẳng còn nghĩ ra được cách gì.

Đêm đó, Khương Khải phát điên. Diệp Tiểu Vũ bắt đầu la hét, thậm chí tấn công người khác, bác Diệp đành phải trói cậu ta lại.

Vài ngày sau, bác Diệp cô độc không ai giúp, bắt đầu chạy đôn đáo khắp nơi tìm người giúp đỡ.

Hỏi thăm được ở các làng lân cận, phần lớn đều vô ích, chỉ có một bà đồng già đồng ý đến xem thử.

Nhưng bà ấy chỉ mới đến cổng làng đã lập tức quay đầu bỏ đi.

"Bà ấy nói, làng mình đã bị người ta sắp đặt. Chiếc huyết quan đó là để hút tinh phách của người sống, dùng để luyện hóa lệ quỷ. Tro cốt của Đông Tử có lẽ đã bị động tay động chân từ trước, bây giờ đặt vào huyết quan là bước cuối cùng. Nếu không chôn sớm, sát khí của sẽ ngày càng nặng, làng này sẽ còn nhiều người chết."

Bác Diệp thở dài nói: "Nhưng hũ tro của Đông Tử giờ không động vào được, đúng là cục diện bế tắc."

"Bà đồng ấy bảo chúng ta nên suy nghĩ kỹ xem Đông Tử từng xảy ra chuyện gì chưa. Nếu tro không lấy được, rất có thể là do hồn phách không đầy đủ."

"Người bày trận này chọn Đường Đông, hẳn là vì hồn nó không trọn vẹn. Nghe vậy, bác liền xin bà ấy gieo một quẻ, thì ra hồn gọi về được là thật, nhưng là phần hồn bị thất lạc từ rất lâu rồi."

Tôi lập tức nhớ đến giấc mơ của mình: "Chẳng lẽ là chuyện hơn hai mươi năm trước, khi Đường Đông lạc?"

"Đúng vậy!"

Bác Diệp gần như khẳng định: "Hai hôm nay, Khương Khải và Tiểu Vũ nói nhiều lời điên dại. Bác nghe, chắc là chuyện của hai mươi năm trước."

Bác Diệp nói xong, lại cúi đầu tỏ vẻ áy náy: "Bác nghĩ đi nghĩ lại, năm đó chính cháu là người tìm được Đông Tử. Lần này, e là lại phải nhờ cháu ra tay. Nếu không phải mạng của Tiểu Vũ và Khương Khải đều dính vào chuyện này, bác thật chẳng muốn kéo cháu vào nữa."

"Không sao đâu, bác Diệp. Cháu và Đường Đông cũng xem như có nghiệt duyên, chuyện này nên có kết cục."

27

Tôi đồng ý giúp bác Diệp, hôm sau liền vào núi để gọi hồn Đường Đông.

Đêm đó, tôi ngủ lại nhà Bác Diệp. Tâm trạng nặng trĩu nên chẳng ngủ sâu được.

Chắc khoảng gần sáng, tôi mới chợp mắt được một chút.

Trong cơn mơ màng, tôi cảm giác vài giọt nước lạnh buốt nhỏ lên mặt. Tôi muốn mở mắt, nhưng mí mắt như bị dính chặt.

Một luồng khí tanh nồng dần dần áp sát, thân thể tôi ngày một nặng, trong lòng không khỏi nổi hồi chuông cảnh báo.

Trong khoảnh khắc ấy, dù không mở được mắt, tôi vẫn "thấy" được thứ trong bóng tối.

Chính là Mã Tam, người chết đuối.

Gã đứng ngay đầu giường, khuôn mặt trắng bệch phù nề vì ngâm nước lởn vởn ngay trước mặt tôi.

"Mẹ nó, mày dám đến đầu giường ông đây mà giỡn à!"

Tôi bừng bừng tức giận, chụm ngón trỏ và ngón giữa tay phải lại, bẻ mạnh một cái, lập tức thoát khỏi cảm giác bị trói buộc.

Tôi bật dậy, vươn tay chộp lấy cổ Mã Tam.

Cảm giác lạnh như nước luồn qua kẽ tay tôi mà tan biến, tôi ngồi bật dậy.

Trong phòng không còn cái bóng đen nào nữa. Tôi bật đèn lên, chỉ thấy vài dấu nước mờ mờ trên nền nhà.

28

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!