Chương 3: (Vô Đề)

18

Quê tôi cách thành phố tôi ở không xa, lái xe buổi sáng là tới.

Những năm gần đây, làng đã khá hơn xưa nhiều, đường sá bằng phẳng rộng rãi, nhà nào cũng xây nhà mới.

Sắp tới nơi thì trời bỗng âm u hẳn xuống, mây đen dày đặc bao phủ cả bầu trời.

Tôi vừa rời khỏi cao tốc thì thấy phía trước có một chiếc xe ba bánh, chở đầy vòng hoa, đồ giấy, chạy về phía cổng làng.

"Trong làng có đám tang à?"

Tôi không nghe thấy tin tức gì, bác Diệp cũng chẳng nhắc đến trong điện thoại.

Vừa tới cổng làng thì thấy xe ba bánh kia dừng lại, ném đống đồ giấy xuống đất một cách hỗn loạn, không ai ra nhận, rồi quay đầu bỏ chạy.

Tôi mở cửa sổ xe, định gọi lại hỏi xem đồ gửi cho nhà nào, nhưng tài xế kia không buồn quay đầu.

19

Lúc này, trời càng lúc càng tối sầm.

Tôi chỉ đành lái xe tiếp vào làng, định đến nhà bác Diệp trước xem sao. Nhưng đi chưa được bao xa, tôi lại thấy có gì đó là lạ.

Làng yên tĩnh một cách kỳ quặc!

Dù bây giờ hầu hết người trẻ đã lên thành phố làm việc, nhưng làng tôi cũng không phải nhỏ, hơn trăm hộ dân, lẽ nào ngay cả tiếng chó cũng không có?

Hơn nữa, tôi đi ngang qua nhà nào cũng thấy cửa đóng im ỉm.

Đang giữa trưa, mà không khí lại lạnh lẽo, không một chút sinh khí.

Tôi nhíu mày, giảm tốc độ xe lại.

Lúc này, cuối cùng tôi cũng thấy một người bên đường.

Người đó quay lưng về phía đường, ngồi xổm trong bụi cỏ, đối diện là rãnh thoát nước của làng.

Lúc đầu tôi không nhìn rõ là ai, đến khi lại gần thì lờ mờ nhận ra, hình như là Mã Tam, tên du côn trong làng. Gã bằng tuổi tôi, cũng lớn lên trong làng, tuy không thân thiết lắm.

Tôi hạ cửa sổ gọi một tiếng, nhưng người kia dường như không nghe thấy, cứ ngồi xổm bên rãnh nước, cúi đầu, không nhúc nhích.

Tôi đoán chắc gã lại say rượu rồi.

20

Khi tôi lái xe đến trước cổng nhà bác Diệp, chân trời đã bắt đầu vang lên tiếng sấm u uẩn.

Xe tôi còn chưa kịp dừng hẳn, thì một người gào thét điên cuồng đã bất ngờ đạp tung cổng nhà bác Diệp, lao thẳng ra trước đầu xe tôi!

May mà tôi đã đạp thắng kịp thời, đèn pha rọi thẳng vào mặt người kia, xe khựng lại ngay sát.

Bác Diệp cũng vội lao ra, dẫn theo hai người trong thôn, đè người đó xuống đất.

Tôi vội vã tắt máy xe và bước xuống, người kia, trông như phát điên, vừa nhìn thấy tôi đã gào khóc thảm thiết: "Anh Long ơi, cứu em với! Anh Long, cứu em!"

Tôi nhìn kỹ lại, hóa ra là Khương Khải, em họ của Đường Đông.

"Anh Long! Anh Long!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!