Chương 2: (Vô Đề)

9

Ngôi làng chỗ chúng tôi hồi trước đều rất lạc hậu.

Lúc tôi còn nhỏ, nhà nào cũng đều thấp bé chật chội, cả nhà mấy miệng ăn phải chen chúc ngủ cùng nhau. Nhưng những căn nhà trong ngôi làng này lại toàn là cổng lớn sân sâu, nhà ngói lớn.

Chỉ có điều, trông chúng đều tối om om, như thể đã rất lâu không có ai ở.

Con đường trước mặt chẳng mấy chốc đã đến đoạn cuối, tôi buộc phải dừng xe lại.

Một ngôi nhà có hình dạng kỳ lạ chắn ngang ngay trước xe tôi. Ngôi nhà này trông giống hình bát giác, toàn thân là tường trắng ngói đen, nhưng lại không thấy cửa chính đâu cả.

Tôi nhảy xuống xe, đèn pha của xe chiếu thẳng vào ngôi nhà đó. Đột nhiên tôi thấy, sau một ô cửa kính, có một đứa trẻ đang đứng.

Hình như nó cũng thấy tôi, bắt đầu đập mạnh vào kính, miệng la hét cái gì đó với tôi.

Tôi loáng thoáng nghe được, hình như nó đang cầu cứu: "Anh ơi, anh ơi, cứu em với!"

Là Đường Đông!

Trong giấc mơ, tôi không còn là một người trưởng thành ngoài ba mươi nữa, mà cũng trở lại thành một đứa trẻ.

Tôi lo lắng chạy về phía ngôi nhà đó, nhưng sau lưng bỗng vang lên tiếng "bịch bịch bịch".

Tôi giật mình quay đầu lại, thì thấy ở vị trí ghế phụ trong cabin xe, có người đang đập liên hồi vào kính chắn gió.

Lúc đó, đèn pha trước xe tôi chợt mờ đi, và tôi lập tức nhìn rõ người đang ngồi trên ghế phụ… là vợ tôi.

"Trường Đống, đừng đến gần Đường Đông!"

Đó là câu cuối cùng vợ tôi để lại cho tôi. Tôi bừng tỉnh khỏi giấc mơ.

10

Tôi không biết vì sao mình lại mơ thấy giấc mơ như vậy.

Lúc tôi tỉnh dậy, trời vẫn chưa sáng, trong phòng tối đen.

Nhà tôi ở tầng sáu, rèm cửa bị gió thổi phồng lên một khối lớn.

Tôi đã quên không đóng cửa sổ sao?

Tôi còn đang mơ màng bước khỏi giường, định ra đóng cửa sổ lại. Nhưng mới đi được hai bước, tôi đột nhiên cảm thấy có điều gì đó không ổn.

Phòng ngủ tôi không lớn, mà rèm cửa bị thổi phồng lên như thế, vậy mà tôi lại không cảm thấy chút gió nào.

Ngay lúc đó, rèm cửa đang phồng lên bỗng rụt lại mạnh, cuộn thành hình dáng một người.

Tôi lại nghe thấy giọng của Đường Đông, nhưng không phải giọng khi đã lớn, mà là giọng lúc nó còn là một đứa trẻ.

Nó nói: "Anh ơi, em không tìm được cửa…"

11

Tôi mò được cây roi đánh hồn bên giường, lập tức vung một roi lên.

Một tiếng "chát" vang lên, rèm cửa lập tức rủ xuống trở lại vị trí ban đầu.

Tôi bước nhanh vài bước tới, kéo mạnh rèm ra, sau rèm chẳng có gì cả, cửa sổ vẫn được đóng chặt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!