Chương 1: (Vô Đề)

1

"Long Trường Đống! Sao con lại nhẫn tâm như vậy?!!"

"Con lớn lên cùng nhau với Đông Tử, giờ nó chết nơi đất khách đã hơn một năm, con lại trơ mắt nhìn nó không có mồ yên mả đẹp, không được chôn cất sao?"

Mẹ của Đường Đông lại đến tìm tôi, trong lòng bà còn ôm chặt di ảnh của Đường Đông.

Từ sáng sớm đã đứng chặn ngay trước cửa nhà, chưa thấy mặt tôi đã lao thẳng vào trong nhà la lối, khiến hàng xóm xung quanh không ai yên ổn.

Mẹ vợ tôi tức đến mức mặt trắng bệch, chỉ tay vào mặt bà Đường mà mắng: "Đường Đông không được chôn, là do nó tự làm tự chịu! Đó là báo ứng của nó!"

"Lúc trước nó thừa cơ đá người ngã xuống giếng, tính toán nhà tôi, sao lại không nhớ tới tình nghĩa lớn lên cùng nhau?"

Tôi vừa đi mua bữa sáng về, thấy cảnh này thì sợ mẹ vợ lại tức mà sinh bệnh, bèn vội bảo con gái kéo bà vào trong nhà.

Mẹ Đường nhìn thấy tôi, giọng lập tức mềm xuống, "phịch" một tiếng quỳ sụp xuống trước mặt tôi.

"Trường Đống à, thím biết là Đông Tử có lỗi với con… Nhưng từ nhỏ con đã là đứa rộng lượng, chúng ta lại là hàng xóm bao năm trời… Huống chi, ngày xưa Đông Tử cũng vì theo con mới đi chạy xe tải. Giờ nó chết ngoài đường rồi, con thực sự nhẫn tâm mặc kệ sao?"

Tôi nhìn mẹ Đường với vẻ mặt vô cảm, rồi lại nhìn di ảnh Đường Đông bà ôm trong lòng.

Đường Đông đã chết hơn một năm, đường nét trắng đen trong ảnh lúc này vừa quen thuộc vừa xa lạ trong mắt tôi.

2

"Đông Tử, giúp anh với… Bác sĩ nói bệnh của chị dâu em chỉ cần phẫu thuật kịp thời là còn hy vọng…"

Tôi mãi mãi không quên được ngày hôm đó, tôi quỳ trước cửa nhà Đường Đông, khóc lóc van xin.

"Chỉ vì tình nghĩa anh em từ nhỏ lớn lên bên nhau, anh xin em đấy!"

Đường Đông nheo mắt nhìn tôi, khóe miệng nhếch lên lạnh lẽo: "Long Trường Đống, mày tưởng mày là anh tao à? Bây giờ mày còn không bằng con chó nhà tao!"

Tôi trợn mắt nhìn Đường Đông ném túi sườn heo mua bằng số tiền cuối cùng còn sót lại trên người tôi, cho con chó nhà hắn ăn.

Khoảnh khắc đó, tôi mới thực sự nhận ra: người trước mắt tôi đã không còn là người anh em mà tôi từng liều mạng bảo vệ từ nhỏ nữa.

3

Tôi và Đường Đông đều xuất thân bùn đất, hắn là người tôi mang từ làng ra phố.

Chúng tôi lớn lên bên nhau, tôi luôn xem hắn như em ruột còn thân hơn máu mủ.

Tôi trời sinh thân hình cao lớn, rắn rỏi, lúc nhỏ đã là "đầu đàn" trong đám trẻ.

Còn Đường Đông thì gầy yếu, hay bệnh, ít nói.

Vì hai nhà sát vách, người lớn trong nhà thường dặn tôi chăm sóc nó. Thế là tôi luôn mang nó theo bên mình, đi đâu cũng có nhau.

Có tôi ở đó, không ai dám bắt nạt nó.

Khi người lớn ra đồng làm việc, tôi là người dắt nó ăn cơm, chơi khắp nơi.

Cả hai chúng tôi đều không giỏi học hành, đến 18 tuổi thì tôi ra ngoài chạy xe tải trước.

Tôi gặp được một sư phụ tốt, học việc hai năm, khi có thể tự mình lái xe thì tôi đưa Đường Đông ra theo.

4

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!