24
Nhờ sức nặng của tủ và cả cơ thể tôi, tôi ép nó nằm yên dưới đó. Cái đầu lâu khô khốc lộ ra ngoài vẫn gào thét.
Tôi vòng roi đánh hồn qua cổ nó, siết mạnh.
Khoảnh khắc cổ nó gãy, toàn thân như một khối than bị đập nát, tan thành tro bụi.
Trong đầu tôi các manh mối đã nối lại với nhau thành một sợi dây, tôi tức giận cầm lấy roi đánh hồn, lao ra khỏi ký túc xá.
Vừa mở cửa, một mùi tanh nồng nặc xộc vào mũi.
Quả nhiên là do Vũ Đức Phát làm!
Chính gã đã hại A Quế!
Thứ mùi tanh nồng này hẳn là từ trong cái hũ đen nhỏ kia.
Loại đồ này có thể chiêu dụ tà vật, trước đây Thiệu Tinh từng đắc tội với hắn, gã liền đổ một ít lên xe của Thiệu Tinh.
Nhưng không ngờ, đêm đó lại là Đại Thuận trông xe thay cho Thiệu Tinh.
Vũ Đức Phát đã dùng thứ tà vật này để chọc giận than quỷ, khiến cả mỏ than trở nên hỗn loạn.
Sau đó, nhân lúc công nhân không dám ra ngoài vào ban đêm, gã phối hợp với người trong ngoài, trộm than và vận chuyển đi.
A Quế vì kiên trì đi tuần ban đêm, rất có thể đã phát hiện hành vi của bọn chúng.
A Quế đúng là chết trong tay than quỷ, nhưng kẻ đầu têu chắc chắn là Vũ Đức Phát!
Tôi lao thẳng đến phòng của Vũ Đức Phát, một cước đạp tung cửa phòng gã, nhưng bên trong trống không, gã đã bỏ trốn!
25
Tôi gõ cửa phòng của những người khác dưới trướng gã, phát hiện ngoài ông già kia ra, những người còn lại đều ở trong phòng.
Bọn họ đưa mắt nhìn nhau, rõ ràng vẫn chưa biết mình đã bị vứt bỏ.
Tôi rời khỏi ký túc xá, lên xe của mình, lái ra khỏi mỏ than đuổi theo gã.
Đêm đó, trên đường quốc lộ không có gió, mặt trăng lấp ló sau mây.
Tôi đoán Vũ Đức Phát chưa trốn được bao xa, gã phải đợi mọi người ngủ rồi mới dám lặng lẽ rời đi.
Tôi lái được khoảng hơn một tiếng đồng hồ, thì đèn xe phía trước đột nhiên nhấp nháy.
Mơ hồ tôi thấy trên mặt đường phía trước có thứ gì đó đang ngồi. Tới gần hơn một chút, tôi mới nhận ra đó hình như là một pho tượng thần kỳ dị.
Tôi không nhận ra đó là thần gì, nhưng nó có rất nhiều tay, khuôn mặt như cười như không.
Trên con đường vắng vẻ ở Tây Bắc, đột nhiên xuất hiện thứ như vậy, dùng chân mà nghĩ cũng biết không phải thứ tốt lành gì.
Tôi định đạp ga cán thẳng qua, nhưng khi đèn xe chớp sáng…
Pho tượng kia lập tức ngồi phắt lên mui xe của tôi!
Cùng lúc đó, tai tôi vang lên một âm thanh chói tai như loa nổ, âm thanh điện giật làm mắt tôi tối sầm.
Rồi tôi nhìn thấy pho tượng kỳ quái ấy từ từ rướn đầu về phía trước, xuyên qua kính chắn gió.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!