17
Tôi định bụng nhắc khéo mẹ cậu bé, nhưng lại không biết mở lời thế nào.
Dù sao đó cũng chỉ là suy đoán vu vơ của tôi, nói ra nghe thật vô lý.
Đúng lúc đó, bố cậu bé trở về. Nghe tôi nói đã tìm được con, ông liên tục cảm ơn.
Trong lòng vẫn canh cánh, tôi nắm lấy tay bố cậu bé, nhấn mạnh một câu: "Con trai bác tay trắng trẻo mịn màng, đến lỗ chân lông cũng chẳng thấy, không giống đứa trẻ chăn cừu tí nào."
Tôi không biết câu nói kỳ lạ đó có làm ông chú ý hay không.
Bố cậu bé sững lại một lúc, nhìn tôi chằm chằm, rồi đột nhiên vỗ vai tôi một cái, sau đó quay người rời đi.
18
Tối hôm đó tôi ngủ rất chập chờn.
Cứ nhắm mắt là lại nghe thấy tiếng khóc của đứa trẻ.
Tôi quyết định, sáng hôm sau sẽ đến thăm lại gia đình cậu bé.
Mãi đến gần sáng tôi mới chợp mắt được một chút.
Trời sáng, tôi bị Vương Thành gọi dậy.
Cậu ta nhìn sắc mặt tôi rồi hỏi: "Long ca, tối qua anh cũng mất ngủ phải không?"
"Không biết đám dân du mục kia làm gì mà cứ ra ra vào vào cả đêm. Trời chưa sáng hẳn đã nghe tiếng chặt gì đó, làm em mơ thấy toàn ác mộng."
Nghe xong, tôi vội vàng rửa mặt rồi xuống nhà.
Vừa bước ra khỏi căn nhà đá nơi chúng tôi ở, tôi liền thấy người cha tối qua đang cõng đứa trẻ quay về từ ngoài.
Thấy tôi, ông ấy còn cố ý rẽ qua, nói: "Tìm được con rồi."
Vương Thành ngẩn người, nhìn bóng lưng người cha cõng đứa bé rời đi, ngơ ngác hỏi tôi: "Sao lại thế? Không phải tối qua tìm được rồi sao?"
Tôi không giải thích gì với cậu ta, sợ lại dọa cậu ấy sợ chết khiếp.
Nhưng xem ra, suy đoán của tôi không sai.
Và đám dân du mục kia… chắc chắn biết nhiều hơn chúng tôi.
19
Đúng lúc đó, mẹ cậu bé mang tới một xửng hấp nghi ngút khói, từ xa tôi đã ngửi thấy mùi thơm kỳ lạ.
"Ồ, bác gái, bác làm món gì thơm quá vậy!"
Vương Thành lập tức bị thu hút.
Mẹ cậu bé cười với chúng tôi, nói: "Bánh bao hấp đặc biệt làm cho các cháu, cảm ơn đã giúp đỡ đêm qua. Đây là thịt ngon, bình thường không có đâu."
Chúng tôi vào nhà ăn, quả nhiên chỉ có nhóm chúng tôi có bánh bao.
Vương Thành không chờ được, bẻ một cái ra, thấy nhân toàn là thịt trắng mịn.
Những người khác thì không sao, nhưng tôi, Vương Thành và Lão Trương trên xe thì không ai nuốt nổi một miếng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!