Chương 3: (Vô Đề)

11  

Nói chuyện xong với Lão Viên và A Quế, tôi cứ tưởng Vương Thành không còn sợ nữa.  

Ai ngờ thằng ngốc đó nửa đêm lại gọi tôi dậy, bắt tôi đi cùng ra nhà vệ sinh.  

Nhà vệ sinh ở khu ký túc xá là dùng chung, nằm ngoài hành lang.  

Vương Thành vừa đi vừa soi đèn pin, người run lập cập như thể sợ gặp lại thứ gì đó.  

Mỏ vào ban đêm sáng sủa hơn hẳn so với Khổ Lợi, quảng trường ngoài trời vẫn bật đèn.  

Nghe nói hầm mỏ dưới lòng đất chia làm ba ca làm việc, đêm cũng có người, nhưng gần đây vì vụ "than quỷ", công nhân không dám xuống hầm ban đêm nữa.  

Lúc này, quanh khu ký túc xá rất yên tĩnh.  

Tôi đang đứng chờ Vương Thành đi vệ sinh thì chợt nghe tiếng động cơ xe tải nổ máy ngoài cửa sổ.  

Xe của chúng tôi đỗ không xa ký túc xá, nhưng nửa đêm ai lại nổ máy?  

Tôi tò mò đi ra cửa sổ nhìn thử, quả nhiên thấy một chiếc xe tải rời quảng trường, như đang chạy về phía điểm bốc than.  

Vì quá xa nên tôi không nhìn rõ là xe của ai, chỉ nghĩ chắc mỏ có sắp xếp gì đó.  

Hôm sau, chúng tôi như thường lệ đi xếp hàng chờ chất hàng.  

Lần này, nhóm Vũ Đức Phát không gây chuyện, nhưng tôi vô tình phát hiện hình như đội xe của gã ta thiếu mất một chiếc.

12  

Lần xuất phát này, tôi có phần lo lắng vì thời tiết không tốt lắm.  

Vừa rời khỏi mỏ than, gió đã bắt đầu nổi lên. Đến gần trưa thì cát bụi trên sa mạc Gobi bị gió cuốn lên, tầm nhìn bị cản trở, chúng tôi buộc phải giảm tốc độ xe.  

May mà chúng tôi lái xe tải lớn, lại còn chất đầy than, nên không sợ bị lật. Nhưng tầm nhìn mờ mịt dần, cộng thêm tiếng gió hú như ma kêu quỷ khóc khiến ai cũng phải rợn người.  

Tôi sợ Vương Thành lái xe không vững nên đổi chỗ với cậu ta.  

Đến chiều thì trời bắt đầu âm u, thỉnh thoảng cát bụi va vào kính xe. Đến cả Vương Thành, người lúc nào cũng nói nhiều, cũng ít mở miệng hẳn.  

Lúc đó, chúng tôi không còn nhìn thấy xe trước xe sau đâu nữa, bộ đàm trên xe cũng chỉ phát ra tiếng "xì xì", không nghe thấy tiếng người.  

Bỗng nhiên, tôi liếc qua gương chiếu hậu thì thấy một cái bóng kỳ lạ, giống như một loài động vật nào đó, đang chạy bằng bốn chân trên mặt đường. Nhưng do gió cát quá lớn, tôi nhìn không rõ, bóng ấy chao đảo rồi biến mất.  

Tôi hơi nhấn ga thì đột nhiên tiếng của lão Trương vang lên lờ mờ qua bộ đàm: "… Trên Gobi… có thứ gì đó… chú ý!"

13  

Tôi và Vương Thành đồng thời nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ thấy trong biển cát vàng mênh mông xuất hiện vài bóng đen nhảy nhót.  

Chúng di chuyển rất nhanh, đều hướng về phía đường cái mà đến, dường như trận gió cát lớn không ảnh hưởng gì đến chúng!  

"Long ca! Đó là cái gì vậy?!"  

Vương Thành hoảng loạn, trợn tròn mắt, tay bám chặt vào tay nắm cửa, cả người như muốn lơ lửng.  

"Đ* mẹ nó, ngồi yên đi!"  

Tôi chửi một câu, đổi số rồi tăng tốc, cố gắng cho xe chạy sát vào giữa đường.  

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!