Chương 4: (Vô Đề)

Lúc này, trên trời dường như lại kéo đến một cơn giông, tia chớp lóe lên rạch ngang khoảng đất trống.  

Tôi thấy Dương Hoành lấy từ trong ba lô ra một chiếc hộp sắt, vẫy tay với tôi: "Long huynh đệ, giúp một tay nào, mau đào một cái hố chôn thứ này xuống."  

Khoảnh khắc đó, những manh mối vụn vặt trong đầu tôi chợt kết nối lại với nhau.  

Chiếc hộp sắt mà Dương Hoành lấy ra, tôi đã từng thấy qua nhiều lần rồi.  

Dù kích thước khác nhau, nhưng chất liệu và kiểu dáng thì giống hệt nhau.  

Chỉ khác là những lần trước, tôi đều giúp người bị hại đào lên những chiếc hộp đó.  

Bên trong hoặc là bát tự sinh thần của nạn nhân, hoặc là tóc và máu thai.  

Kẻ chôn hộp đều làm những việc tổn hại âm đức, hại người lợi mình.  

Tôi nhận lấy chiếc xẻng từ tay Dương Hoành, chậm rãi tiến đến bên hắn.  

"Dương Nham gặp chuyện lớn như vậy, mấy người bạn của cậu ta đâu? Chẳng phải cả nhóm cùng đi leo núi Nam Đà Phong sao?"  

Dương Hoành vẫn chuyên chú đào hố: "Tôi không hỏi, hình như cũng có mấy đứa bị sốt rồi. Haizz, đều là trẻ con cả."  

"Đúng vậy, đều là trẻ con cả." Tôi lạnh giọng nói.  

"Nhóm cậu ta toàn con trai à? Hay có cả con gái?" 

Động tác trong tay Dương Hoành bỗng khựng lại, rất lâu sau mới trả lời: "Không… không có đâu."  

"Vậy sao?" Tôi dùng xẻng gõ nhẹ lên mặt đất.  

"Trên đường đến đây, anh có thấy cô nữ sinh trung học đứng bên vệ đường không? Cô ấy mặc cùng một bộ đồng phục với Dương Nham."  

Lúc này, tôi vừa vặn quay lưng lại với Dương Hoành.  

Sau khoảnh khắc im lặng, một luồng gió mạnh sắc bén lao thẳng đến sau lưng tôi!  

Tôi đã chuẩn bị từ trước, lập tức xoay người, giơ xẻng lên đỡ!  

Cuối cùng, Dương Hoành cũng lộ ra bộ mặt thật.  

Hắn vung chiếc xẻng sắt lên, gương mặt dữ tợn, mắt đỏ ngầu, vẻ điên cuồng còn đáng sợ hơn cả những gã phu kiệu mặt quỷ.  

"Đã biết rồi thì đi chết đi!"  

Tôi lạnh lùng cười: "Tao biết sao? Mày chưa từng nói Dương Nham học trường nào, vậy làm sao tao biết được đồng phục của nó trông thế nào?"  

Chỉ là tôi thăm dò một câu, vậy mà Dương Hoành vì quá hoảng loạn và căng thẳng đã tự bộc lộ hết.  

Hắn lập tức nhận ra sơ hở của mình, giận dữ gầm lên, vung xẻng chém thẳng về phía đầu tôi.  

Tôi nhanh chóng chộp lấy cán xẻng, tung một cú đá mạnh vào bụng hắn!  

Tôi trời sinh cao to, Dương Hoành tuy không nhỏ con nhưng vẫn thấp hơn tôi nửa cái đầu.  

Chỉ một cú đá đã khiến hắn ngã xuống đất, ôm bụng lăn lộn không dậy nổi.  

Tôi nhớ đến chiếc giày đầy bùn đất, nhớ đến nữ quỷ trong căn nhà nông kia há miệng ra là ói bùn.  

Cơn giận bùng lên.  

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!