Chương 1: (Vô Đề)

Cơn gió đêm ẩm ướt lướt qua, khiến đầu óc tôi tỉnh táo hơn đôi chút. Hình như nơi này vừa có một trận mưa lớn.  

Tôi nhìn quanh, ngôi làng nhỏ này rất cũ kỹ.  

Cửa nhà xung quanh đều khóa kín, sân tối om, nhưng hai bên cổng lại treo những chiếc đèn lồng vàng sáng rực.  

Tôi tiến lại gần, hóa ra là đèn hoa sen.  

Lúc này, từ xa vang lên tiếng ồn ào náo nhiệt. Tôi lần theo âm thanh, phát hiện một căn nhà có cổng lớn đang mở, bên trong sáng trưng, tiếng người rôm rả như đang mở tiệc.  

Tôi định bước vào hỏi thăm, đúng lúc một bà lão đi ra.  

Tôi vội vàng chặn bà lại, hỏi: "Ở đây có phải đang tổ chức đám cưới không?"  

Bà lão ngẩng đầu nhìn tôi, tôi lập tức giật mình.  

Khuôn mặt bà rất kỳ lạ, tuy đầy đủ ngũ quan, nhưng trông không giống người mà lại giống loài mèo rừng.  

"Không phải đám cưới," bà lão khàn khàn đáp, "mà là đưa con gái về nhà."  

Đưa con gái về nhà? Không phải chỉ có cô dâu mới về nhà mẹ đẻ sao?  

Hơn nữa, ai lại tổ chức tiệc mừng giữa đêm khuya thế này?  

Tôi càng thấy kỳ quái. Vừa đặt chân vào sân, một người đàn ông trung niên đã vội vàng chạy đến.  

Ông ta nắm lấy tay tôi: "Cuối cùng cậu cũng đến! Khó khăn lắm trời mới tạnh mưa, lát nữa còn nhờ cậu đưa cô ấy về nhà nữa đấy."  

"Tôi? Tôi đưa đi sao?"  

Tôi ngơ ngác bị kéo ngồi xuống một bàn tiệc.  

Dân làng xung quanh đều rất nhiệt tình, hết rót rượu lại gắp thức ăn cho tôi.  

Nhưng tôi không dám ăn.  

Bởi vì trong mắt tôi, bất kể già trẻ, đàn ông hay phụ nữ, tất cả đều có gương mặt giống mèo.  

Ngay lúc đó, không biết từ đâu vang lên một tiếng chiêng trầm đục.  

Tôi ngẩng đầu nhìn, thấy bốn người khiêng kiệu mặt mày trắng bệch, đang nâng một chiếc kiệu hoa đỏ chót dừng ngay trước cổng sân.  

Người đàn ông trung niên đứng sau tôi bỗng nhiên hú lên một tiếng quái dị, không giống âm thanh của con người.  

Ngay sau đó, tất cả dân làng trong sân lập tức ùa ra cổng, dường như muốn ngăn chiếc kiệu hoa tiến vào.  

Dù đầu óc tôi vẫn còn mơ hồ, nhưng trực giác mách bảo nơi này không bình thường.  

Tôi nhìn quanh, muốn tìm lối thoát để rời đi ngay lập tức.  

Nhưng sân này chỉ có duy nhất một cổng ra vào, sau lưng tôi lại là nhà chính của chủ hộ.  

Bên trong nhà sáng đèn, thấp thoáng có bóng người in trên cửa sổ.  

Lúc này, tôi nghe thấy một giọng nói quen thuộc: "Long huynh đệ? Long huynh đệ?"  

Có người đang gọi tôi!  

Tên tôi là Long Trường Đống.  

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!