Cả xe rùng mình.
Một bà lão thở hắt ra, mặt mày tái mét.
"Thật đáng sợ… Bây giờ đào lên rồi, chẳng phải chúng sẽ quay lại quấy phá sao?"
Ngô Triết ngồi phía trước, hai tay bấu chặt vào vô lăng, mồ hôi lạnh túa ra sau gáy.
Tôi không để tâm đến hắn ta nữa. Ngày mai là ngày thứ bảy.
Tôi cảm giác rằng, mọi chuyện đều xoay quanh con số này.
Buổi trưa, khi đến thành phố, tôi nghe tin Chúc Huyên đã khá hơn nên gọi điện hỏi thăm.
Giọng cô ấy vẫn còn run rẩy: "Hôm đó, người phụ nữ mang thai ấy… rất nhiệt tình mời em sờ bụng cô ta. Em không tiện từ chối nên chỉ khẽ chạm vào một chút."
Tôi chợt có linh cảm chẳng lành.
Chúc Huyên hít sâu một hơi, như thể vẫn còn chưa hết bàng hoàng: "Nhưng em không chạm vào bụng bầu mềm mại… mà lại cảm nhận được một vật gì đó tròn trịa, cứng rắn…"
Tôi siết chặt điện thoại.
"Lúc đó, cô ta kéo áo khoác ra một chút… bên trong chỉ mặc một chiếc áo bó sát người."
Chúc Huyên lắp bắp: "Khi em sờ thấy thứ cứng cứng kia, cảm giác có gì đó không ổn… Em cúi đầu nhìn xuống…"
Cô ấy đột nhiên nghẹn lại.
"… thấy một khuôn mặt người."
Tôi bỗng cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
"Cái… gì?"
"Là một khuôn mặt!" Chúc Huyên gần như bật khóc.
"Em thấy rõ ràng! Ngũ quan lồi hẳn lên! Em… em chưa kịp phản ứng, cô ta đã kéo áo khoác lại, rồi… rồi cười với em."
Cô ấy nấc lên: "Em không biết đó là ảo giác hay sự thật nữa… Chỉ nhớ rằng, ngay sau đó, em bắt đầu sốt cao, đầu óc mơ hồ, chẳng nhớ nổi gì nữa."
Tôi trầm mặc một lúc, sau đó khẽ nói: "Được rồi, đừng nghĩ nhiều. Nghỉ ngơi cho tốt đi."
Trước khi cúp máy, Chúc Huyên còn không ngừng nhắc nhở tôi: "Nhất định phải cẩn thận… Nhất định phải cẩn thận…"
Buổi chiều, xe khởi hành đúng giờ.
Cả người của Ngô Triết đều có vẻ bồn chồn, suýt nữa thì cãi nhau với hành khách. Tôi nắm lấy cổ áo hắn ta, kéo ra gần cửa xe, lúc đó hắn ta mới chịu bình tĩnh lại.
Hôm nay, số lượng hành khách từ thành phố khởi hành có chút thay đổi… 47 người, chỉ thiếu một chỗ nữa là đủ số.
Tôi lại một lần nữa mở chiếc hộp gỗ, lấy ra gói vải đỏ bên trong. Nhưng lần này, ngay khi đầu ngón tay chạm vào vải đỏ, cảnh vật trước mắt tôi đột ngột tối sầm lại!
Bên tai tôi vang lên một tràng cười quái dị, âm thanh như của một đứa trẻ, nhưng lại pha lẫn sự khàn đục của một người trưởng thành.
"Long ca?"
"Long ca!"
Ngô Triết liên tục gọi tôi, ánh sáng trước mắt tôi mới dần dần trở lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!