Tôi không rời mắt khỏi cậu ta, nhưng cậu ta dường như chẳng nhìn thấy tôi, vẫn bước đi một cách hết sức bình thường, một tay nắm chặt quai balo trên vai, vừa đi vừa đảo mắt quan sát xung quanh.
Ánh mắt tôi dõi theo cậu ta di chuyển về phía sau, cho đến khi nhìn thấy bàn chân cậu ta…
Cậu ta đang kiễng chân bước đi!
Tôi giật bắn người, bừng tỉnh khỏi cơn mộng, mắt mở toang!
Xe vẫn đang bon bon chạy, ngoài cửa sổ cũng không hề tối đen. Tôi lập tức quay đầu tìm kiếm nam sinh kia. Nhưng cậu ta không còn ở chỗ ngồi nữa!
Tôi hoảng hốt đẩy nhẹ Chúc Huyên bên cạnh. Cô ấy dường như cũng đang ngủ, đầu nghiêng tựa vào lưng ghế.
"Chúc Huyên! Chúc Huyên! Cậu nam sinh đó không thấy đâu nữa!"
Chúc Huyên khẽ cựa mình, sau đó chậm rãi quay đầu lại.
Nhưng khuôn mặt cô ấy vừa lộ ra, chính là gương mặt của nam sinh kia!
"… Tôi… chẳng phải vẫn đang ở đây sao?"
Mẹ kiếp! Cút ngay cho tao!
Khoảnh khắc tôi rút ra cây roi đánh hồn, khung cảnh trước mắt lại đột ngột thay đổi!
Tôi lại lần nữa bừng tỉnh!
Xung quanh lập tức tràn ngập âm thanh… là tiếng hành khách chuyện trò, tiếng ngáy ngủ, tiếng xe lăn bánh đều đều…
Không biết từ khi nào Chúc Huyên đã ngồi lên ghế gập phía trước, nghe thấy động tĩnh liền quay đầu lại.
Khuôn mặt cô ấy vẫn bình thường, hỏi tôi với vẻ quan tâm: "Long ca, anh sao thế? Gặp ác mộng à?"
Tôi đáp qua loa: "Không sao."
Sau đó quay đầu nhìn chàng trai kia. Cậu ta vẫn ngồi đúng vị trí cũ, chỉ là cúi gằm mặt xuống, cả khuôn mặt chìm trong bóng tối. Tôi do dự rất lâu, không biết có nên trực tiếp bước tới quất cho cậu ta một roi không, nhưng nghĩ đến việc trên xe còn nhiều hành khách, sợ gây hoảng loạn nên tạm thời bỏ qua.
Bên ngoài trời dần chuyển tối, xe cũng sắp đến khu vực gần Đồng Hương.
Lúc này, xe đã đi vào con đường cũ, một con đường được người dân trong vùng cùng nhau xây dựng từ thời mới lập quốc. Nhiều năm qua nó đã được sửa chữa không ngừng, nhưng vẫn khó tránh khỏi những ổ gà, ổ voi lởm chởm.
Trước khi đến trạm cuối, xe sẽ dừng ở bốn trạm nhỏ để tiện cho người dân địa phương lên xuống. Trạm đầu tiên là Vu Kiều, xe vừa dừng hẳn, Chúc Huyên lập tức đi đỡ người phụ nữ mang thai. Khi cô ấy đi ngang qua tôi, tôi theo bản năng liếc xuống chân cô ấy, vẫn bước đi bình thường, không nhón chân.
Nhưng không biết có phải là ảo giác của tôi hay không, trước khi xuống xe, cô ấy lại cố ý liếc nhìn tôi một cái.
Trạm thứ hai là Vương Cương. Đoạn đường đến đây có một đội thi công đóng quân, một phần con đường cũ đã bị đào lên và rào chắn lại, có vẻ như đang chuẩn bị xây dựng một khu nông sản nào đó. Một con đường tạm dài ngoằng được lát bên cạnh để phương tiện qua lại.
Khi đến trạm, người công nhân đội mũ bảo hộ suốt chuyến đi cũng xuống xe. Khuôn mặt anh ta vẫn đầm đìa mồ hôi, bước chân có chút do dự. Lúc này tôi mới nhận ra, mồ hôi của anh ta dường như không phải vì nóng, mà là do căng thẳng hoặc sợ hãi.
Sau đó, hành trình còn lại diễn ra tương đối suôn sẻ.
Cuối cùng, chúng tôi cũng đến trạm cuối an toàn.
Chàng trai kỳ lạ kia lẫn vào dòng người xuống xe, tôi vẫn không nhìn rõ được cậu ta có thực sự nhón chân khi đi hay không.
Hoặc có lẽ… tôi chỉ đang nằm mơ?
Tối đó, tôi nghỉ lại ở nhà Vu sư phụ. Vợ ông đang ở thành phố chăm con gái, trong nhà chỉ có một mình ông. Ông nói rằng sau khi nghỉ hưu cũng sẽ chuyển vào thành phố sống cùng con, nhưng qua cách nói chuyện, tôi có thể cảm nhận được, thật ra, ông vẫn chưa muốn nghỉ hưu, vẫn còn lưu luyến với nghề.
Ông hỏi tôi về trải nghiệm trấn xe ban ngày, tôi kể sơ qua về giấc mơ của mình. Ông cũng không thể đưa ra kết luận gì, nhưng có nói rằng khi tôi trấn xe, dương khí trên người sẽ suy yếu. Nếu thực sự có thứ gì đó không sạch sẽ, thì việc nó tìm đến tôi trước cũng không có gì lạ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!