Chương 2: (Vô Đề)

Chín giờ sáng, những người bạn cũ của sư phụ lần lượt đến.  

Họ đều là những tài xế xe tải lão luyện, đã lăn lộn trên đường cả nửa đời người.  

Khi nghe tin sư phụ tôi qua đời, ai cũng bàng hoàng và tiếc nuối.  

Tang lễ diễn ra được một nửa thì cuối cùng Khổng Lượng cũng xuất hiện.  

Hắn thản nhiên đứng lẫn trong đám đông, khiến họ hàng trong nhà có chút muốn dạy dỗ. Nhưng vì hôm nay là ngày tang, ai cũng nén lại.  

Sau khi hỏa táng xong, lão Trần – người thân thiết nhất với sư phụ tôi – kéo tôi sang một bên: "Trường Đống à! Nghe nói sư phụ cậu không mất trên đường xung sát, đúng không?"  

Tôi gật đầu: "Sư phụ là vì giúp Khổng Lượng trả nợ."  

"Chà… thế thì rắc rối rồi." Lão Trần thở dài.  

"Làm nghề này, nếu mất trên đường, đến khi đốt ba tuần, phải lái xe lên đường mà gọi hồn, đưa hồn về mới có thể chôn cất được. Nhưng sư phụ cậu chưa xung xát xong mà mất, ai dám đi gọi hồn đây?"  

"Tôi đi!"  

Tôi không chút do dự: "Tôi nhất định đưa sư phụ trở về!"  

"Một mình cậu không đủ, Khổng Lượng cũng phải đi. Nó là trưởng tử, tiếng gọi hồn của nó mới linh nghiệm."  

Lão Lý bên cạnh cũng lên tiếng.  

"Này, thằng Lượng đâu?"  

Mọi người vừa nghe xong liền muốn tìm Khổng Lượng để dặn dò, nhưng đảo mắt một vòng, hắn lại biến mất.  

Lúc này, từ ngoài cửa vang lên tiếng hét của Khổng Nghi: "Anh! Anh đang làm cái gì vậy? Anh còn là người không? Số tiền này anh không được lấy!"  

Nghe thế, tôi vội chạy ra ngoài. Vừa ra đã thấy Khổng Lượng đang nhét một xấp tiền vào túi.  

Số tiền đó là tấm lòng của mọi người đến viếng tang lễ!  

Khổng Nghi vốn đang ghi sổ điếu, không ngờ Khổng Lượng lượn đến, thì ra là để hốt tiền phúng điếu!  

"Khổng Lượng! Đặt tiền xuống!" Tôi quát lớn.  

Sư phụ vì trả nợ thay hắn mà bán cả tiệm sửa xe.  

Hai trăm ngàn tôi mới đưa sư phụ trước đó cũng chẳng còn lại đồng nào.  

Giờ đây, sư mẫu trong nhà, đến tiền chợ e rằng cũng không có.  

"Không đến lượt anh lo! Anh nghĩ anh là ai hả?"  

Khổng Lượng hất mặt: "Anh còn cầm của ba tôi mấy trăm ngàn đó! Đừng tưởng tôi không biết!"  

"Tiểu Lượng, con đang làm gì vậy?"  

Lão Trần kiên nhẫn khuyên nhủ: "Ba con còn chưa yên nghỉ, đừng làm loạn nữa!"  

"Ai làm loạn chứ?" 

Giọng Khổng Lượng ngày càng to: "Đâu phải tôi kêu ông ấy đi chạy xe! Sao mọi người lại trách tôi?"  

"Anh có còn là người không?" Khổng Nghi rưng rưng nước mắt, cầm sổ đánh hắn một cái. Hắn lập tức hất tay một cái, đẩy cô ngã xuống đất.  

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!