Chương 8: (Vô Đề)

Cậu ta cuối cùng cũng đẩy tay Dương Kiên đang ôm mình ra, cầm lấy điện thoại của Dương Kiên nhìn bức thư tình với vẻ khinh thường:

"Ai thèm thích cô ta chứ, chẳng qua là một con đ**m, thấy cô ta đẹp nên muốn chơi đùa thôi, ai ngờ lại tiện đến vậy, thật là xui xẻo c.h.ế. t đi được."

"Phải không? Vậy thì tốt rồi."

Phương Ẩn Niên cười.

Hắn đứng dậy, dựa vào giá sắt màu trắng. Giá sắt mỏng manh va vào bức tường trắng phía sau, phát ra một tiếng vang nặng nề.

Bụi bặm trong không khí và ánh sáng mờ nhạt lơ lửng, đọng lại trên gương mặt cười của Phương Ẩn Niên.

Gương mặt đẹp đẽ khiến ngay cả Lý Vân kiêu ngạo cũng phải tự ti, giờ phút này mang theo nụ cười khinh miệt.

Ngốc nghếch.

Đây là con người, dễ dàng thay đổi ý chí của mình như vậy, cái gọi là thích, gọi là yêu, quả thực là âm mưu lớn nhất từ xưa đến nay.

Tôn Chí Minh bị hắn nhìn theo bản năng rũ mắt xuống.

--

Khấu Thanh nhìn đồng hồ ở phòng khách, 9 giờ.

Trong lòng tính toán, 9 giờ rưỡi hẳn là giờ anh trai tan học, vì thế đá lê dép, xuyên qua căn phòng Phương Ẩn Niên đã được cô dọn dẹp sạch sẽ, đẩy cửa ban công ra chuẩn bị dùng sào phơi đồ để lấy chiếc áo ba lỗ mà cô đã tranh thủ lúc Phương Ẩn Niên đi vắng giặt lại một lần nữa.

Ngoài trời đã hoàn toàn tối đen. Dưới lầu có mấy cậu con trai đang cưỡi những chiếc xe máy điện độ chế, bốc đầu phát ra tiếng động cơ ồn ào và tiếng tay ga vặn vẹo.

Khấu Thanh ghé vào lan can nhìn xuống một cái, sau đó liền nghe thấy tiếng còi bấm. Cô nhíu mày, theo tiếng động nhìn thấy cậu con trai đang bấm còi hướng về phía mình. Trời có chút lạnh lẽo nhưng cậu con trai dưới lầu lại chỉ mặc một chiếc áo sơ mi caro trắng xanh, mái tóc nâu rất bồng bềnh, trong miệng không biết ngậm gì giờ phút này đang ngửa mặt lên nhìn.

Rõ ràng là trời âm u nhưng lại toát ra một vẻ tươi tắn, đầy sức sống của một ngày nắng đẹp.

"Hơi giống quả cam thành tinh."

Khấu Thanh vừa cầm sào phơi đồ móc quần áo, vừa nhìn cậu con trai bĩu môi đ.á.n. h giá.

Tiếng còi xe ch. ói tai càng vang lên say sưa, kèm theo tiếng động cơ xe trầm thấp gầm rú, ồn ào khiến lòng người hoảng loạn.

Khấu Thanh dứt khoát giơ ngón giữa lịch sự xuống phía dưới.

Chỉ trong chốc lát, dưới lầu truyền đến một tràng cười vang. Khấu Thanh so xong ngón giữa, gài chiếc áo dài tay màu xám và áo ba lỗ của mình vào nhau chuẩn bị cùng nhau đi xuống lấy. Ai ngờ vừa móc xuống khỏi dây phơi, vì trọng lượng hai bên không đều, tất cả đều nghiêng về bên trái.

"Ai!"

Khấu Thanh vội vàng vươn tay ra bắt lấy chiếc áo ba lỗ và áo dài tay bị kéo theo rơi xuống bên trái.

Cánh tay cô dài, lập tức vớt được chiếc áo dài tay, nhưng chiếc áo ba lỗ cứ thế từ trong tầm mắt cô bị gió cuốn bay xuống lầu.

"... Tôi phục rồi."

Khấu Thanh nhanh ch. óng liếc mắt vị trí đại khái dưới lầu liền xách theo quần áo chạy xuống lầu.

Đáng tiếc vẫn chậm một bước.

Chiếc áo ba lỗ màu hồng nhạt của cô giờ đang nằm trong tay "quái vật cam", cậu ta cười rất kiêu ngạo, ngồi trên một chiếc xe máy màu xanh lam rất ngổ ngáo, hai tay chỉ kẹp vào dây áo ba lỗ mảnh mai.

"Anh bị bệnh à!"

Khấu Thanh tức giận đùng đùng, tức đến quên cả nhắc ống quần quá dài lên, đi đến bên cạnh "quái vật cam" liền muốn vươn tay giật chiếc áo ba lỗ hắn ta đang cầm trên tay.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!