Chương 6: (Vô Đề)

Giọng điệu hắn lạnh nhạt.

Dương Kiên bị hắn đạp một cái, lùi xuống mấy bậc thang, khó khăn nuốt miếng bánh mì trong miệng.

Anh ta lao nhanh xuống cầu thang, nhe răng nhếch mép về phía Phương Ẩn Niên:

"Cậu phạm tội còn ít à?"

Phương Ẩn Niên chậm rãi bước xuống cầu thang. Nơi cầu thang phân cách, một bên sáng một bên tối. Hắn đứng ở giữa, nửa thân trên chìm trong bóng tối sâu thẳm, nửa th*n d*** được ánh mặt trời chiếu rọi. Hắn rũ mắt bước chân vững vàng, chậm rãi đi ra hành lang.

Dương Kiên vẫn còn bên tai hắn lên án. Bao nhiêu năm nay hai người cùng nhau gây họa, nhưng hắn lại nhờ khuôn mặt đẹp trai này mà thoát tội nhiều lần, ngược lại chỉ có cậu ta bị phạt.

Phương Ẩn Niên nhìn gói bánh mì vừa bị nhét vào tay, sợi dây thép vàng óng quấn quanh túi phản chiếu một chút ánh sáng mờ đục.

Hắn nhớ lại câu nói của Khấu Thanh vừa rồi:

"Không ăn cơm sẽ đau dạ dày."

Những lời ngu xuẩn như vậy nói nhiều, liệu có tự lừa dối mình không?

Cô nhóc lang thang đêm qua không ăn một chút gì đã ngủ, giờ lại lấy thân phận và giọng điệu của người từng trải để nói những lời này, thật sự buồn cười.

Hắn nhẹ nhàng nâng cổ tay, tiện tay ném gói bánh mì cho một con ch. ó vàng lớn đang buộc ở cửa nhà ai đó, nó đang ve vẩy đuôi thèm thuồng nhìn gói bánh mì.

--

Khấu Thanh vẫn còn mang theo nụ cười quay người đi vào, bụng cô không hiểu sao cũng không còn đói nữa.

Có lẽ là do khuôn mặt của anh đẹp trai thực sự quá hấp dẫn.

Trong phòng bếp, nồi vẫn đang sôi lục bục. Khấu Thanh nhón đũa gắp hai sợi mì nếm thử, thấy đã chín liền tìm một cái chén trắng múc mì ra.

Mọi chuyện đến đây đều rất thuận lợi, cho đến khi cô nhìn thấy ngọn lửa xanh vàng xa lạ đang cháy dưới nồi, một vật màu đen cô có chút không biết làm thế nào để tắt nó.

"Cái thứ này tắt kiểu gì nhỉ?"

Ở quê, cô dùng bếp lò to phải đốt củi.

Ở Nam Thành, cô từng có một cô giúp việc chuyên nấu ăn nhưng thực sự chưa bao giờ dùng loại bếp này. Cô chống eo cúi người xuống xem ngọn lửa đang nhảy nhót.

Nước sôi càng lúc càng mạnh, mực nước càng lúc càng cao, có vẻ như sắp tràn ra ngoài.

Khấu Thanh kinh hãi, chân lùi ra nửa bước, cánh tay duỗi rất dài thử bắt chước động tác của Phương Ẩn Niên vừa rồi để vặn nút xoay.

Cô sợ đến mức mắt hơi nheo lại, tay áo dài che kín bàn tay cẩn thận vặn. Nửa thân trên và nửa th*n d*** hoàn toàn không cùng một trục ngang, chân đã gần như vươn ra khỏi bếp, dáng vẻ như chuẩn bị bỏ chạy bất cứ lúc nào.

May mà đã tắt được, nước trong nồi dần dần bình ổn như sóng biển.

Cô nhíu mày:

"Thật nguy hiểm, còn không bằng bếp củi dùng tốt hơn."

Nói xong, cô ôm chén ngồi vào chiếc bàn gỗ vàng gấp gọn ở phòng khách rắc gói gia vị vào rồi bắt đầu ăn ngấu nghiến. Mấy ngày nay không được ăn uống t. ử tế, bụng đói réo ầm ĩ.

Ăn xong một bát mì cô nhanh nhẹn chạy đến ghế sofa nằm xuống thở dài:

"Vẫn là sofa tốt hơn, cái ghế kia ngồi đau cả m.ô.n.g."

Cô nghĩ vậy, mắt tự nhiên dừng lại ở cánh cửa phòng kia. Thực ra cô có chút tò mò rất muốn vào xem thử nhưng cô vẫn nhịn xuống, tự nhủ rằng ở nhà người khác thì ngoan ngoãn một chút vẫn hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!