Chương 42: (Vô Đề)

Trình Thu:

"……"

Trình Thu ngượng nghịu cười:

"Xin lỗi nha, tự tiện nói em là…"

"Không sao đâu."

Khấu Thanh cười, vỗ vai Trình Thu không để bụng, quay người định đi thì bị Trình Thu lần đầu tiên mạnh mẽ giữ cổ tay lại.

"Đúng rồi, Khấu Thanh, thật ra tôi muốn nói."

"Cảm ơn anh. Nếu không phải anh, có lẽ tôi vẫn là kẻ cà lơ phất phơ, dùng trò chơi làm tê liệt bản thân, từ bỏ ước mơ âm nhạc. Tôi thậm chí còn coi thường chính mình, Trình Thu. Anh biết đấy, nhà tôi chẳng có ai quản tôi nhưng lại nhất quyết không muốn tôi học âm nhạc."

"Cho đến khi, tôi thấy anh hát trên sân khấu ngày hôm đó."

"Tôi…"

Trình Thu ngập ngừng, đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt nâu nhìn thẳng vào cô.

"Thanh Thanh."

Khấu Thanh nghe tiếng quay đầu, hóa ra là anh trai.

Phương Ẩn Niên đứng ở cổng trường, mặc đồng phục, quấn chiếc khăn quàng cổ màu đen cùng kiểu với cô. Trong tay hắn là củ khoai nướng mà cô mới nói hôm qua muốn ăn, đang bốc hơi nóng trong lòng bàn tay dài và xương xẩu của hắn, làm lu mờ khuôn mặt tuấn tú sắc sảo lạ thường của hắn.

Trong đám đông những người béo ú mặc áo bông, dáng người hắn cao gầy, như được gió lạnh điêu khắc thành một hình khối ba chiều, nổi bật.

"Nói với Hoàng Hiên Lâm là anh trai tôi đến đón tôi, tôi đi trước nhé."

Khấu Thanh nói với Trình Thu.

Giọng nói vui vẻ rõ ràng, như một chú chim nhỏ về tổ, quay người liền bay sà vào lòng người kia.

Trình Thu đứng yên tại chỗ, trong lòng bàn tay nắm c.h.ặ. t một phong thư mà giữa mùa đông gần như vẫn bị hắn nắm c.h.ặ. t đến toát mồ hôi. Cậu ta nhìn hai người Khấu Thanh, như một thước phim quay chậm.

Cô gái với mái tóc dài ẩn trong chiếc khăn quàng cổ lao vào lòng chàng trai ven đường. Chàng trai thuận tay thuần thục nhận lấy chiếc cặp sách trên lưng cô gái, nhét củ khoai lang nướng vào lòng bàn tay cô, sau đó ôm lấy vai cô.

Cằm thân mật cọ cọ đỉnh đầu cô gái.

Sau đó, hắn nhướng mày, liếc nhìn cậu ta.

Sắc bén, khinh thường.

Đây là sự khiêu khích.

Rõ ràng.

Đêm giao thừa, Phương Ẩn Niên đang rửa rau trong bếp, Khấu Thanh ghé sát bên hắn, động chạm cái này cái kia muốn giúp Phương Ẩn Niên nhưng lại không biết làm gì, nhìn quanh một lượt vẫn quyết định thái hết đậu phụ và nấm hương mà Phương Ẩn Niên đã rửa.

Cô vừa cầm d.a. o lên, vì chưa từng nấu ăn nên trước tiên khoa tay múa chân với đậu phụ hỏi Phương Ẩn Niên:

"Anh ơi, thái to hay thái nhỏ ạ?"

Phương Ẩn Niên đang cầm cải thìa rửa, quay người nhìn cô, một thân áo khoác lông vũ đen cũng không hề làm hắn trông mập mạp, lộ ra chiếc cổ thon dài, nét mặt hơi dịu đi, đùa cợt nói:

"Em thích thì cắt thành hình ngôi sao cũng được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!