Con người có hai loại, một loại thích hợp được nuôi dưỡng, một loại khác thích hợp được tự do.
Cô ngẩng mặt lên:
"Em muốn làm ca sĩ."
Bạc Trầm nhìn cô, cuối cùng vứt điếu t.h.u.ố. c kẹp giữa ngón tay cười một tiếng.
"Ca sĩ nhỏ à, hồi còn ở quê tôi cũng biết hát một bài đấy, em nghe thử xem sao?"
Bạc Trầm nhẹ nhàng tựa vào, dựa vào vai Khấu Thanh.
Ở nơi rất xa thành phố,
Nơi căn nhà tranh có khói bếp đồng quê của tôi.
Có một ngôi làng tên là Phong Hỏa Đài,
Tôi từng cùng một cô gái tên A Sở.
Dựa vào nhau cùng ngắm trăng.
……
Thời gian mắt lệ x. é to. ạc lớp ngụy trang của tôi,
Em còn nhớ dáng vẻ niên thiếu của tôi không?
Đêm nay em có thể nào ở nơi xa,
Thắp lửa trại canh gác cho tôi.
Giọng cô ấy trong trẻo, u sầu nhưng dịu dàng không giống vẻ lạnh nhạt thường ngày.
Hát xong bài hát này dường như đã dùng hết tất cả sức lực của cô ấy, sau đó liền lặng lẽ tựa vào vai Khấu Thanh không nói thêm lời nào.
Điện thoại của Khấu Thanh vang lên, hiển thị cuộc gọi đến từ anh trai.
"Sao em vẫn chưa về nhà?"
Giọng Phương Ẩn Niên thanh đạm truyền đến từ đầu dây bên kia.
"Em trên đường về nhà gặp chị Bạc Trầm, chị ấy say rồi."
Khấu Thanh nhìn mái tóc đen trên vai mình.
"Anh đến đón em được không?"
"Được ạ."
"Em phải nói là em cần anh."
Phương Ẩn Niên lặp lại một lần nữa, nhẹ nhàng hướng dẫn cô.
"Em cần anh đến đón em, anh trai."
"Ngoan."
Vừa cúp điện thoại, Khấu Thanh mới nhớ ra chưa gửi địa chỉ cho Phương Ẩn Niên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!