Tiếng chuông tan học vừa vang lên, mọi người đã vội vàng xách cặp chạy ra ngoài. Khấu Thanh thì cứ thong thả, lề mề nhét sách vở vào cặp.
Cô nhìn Hoàng Đậu Nha đang hớn hở bên cạnh, hỏi:
"Cậu nói xem, anh mình có thất vọng về mình không nhỉ?"
"Cái này á, chắc là có chút đó. Tại hồi trước cậu làm hỏng sách, anh Ẩn Niên đã từng dán lại từng trang sách rách của cậu, rồi còn mua sách mới cho nữa. Chắc anh ấy cũng quan tâm đến việc học của cậu lắm."
Hoàng Đậu Nha suy nghĩ một lát rồi nói.
"Haizzz."
Nghe Hoàng Đậu Nha nói xong, bước chân Khấu Thanh hướng về phía văn phòng càng thêm nặng nề. Mãi mới đến nơi, vừa gõ cửa bước vào Phương Ẩn Niên đã đứng trước mặt cô Đào, hai người hình như đang nói chuyện gì đó, cô Đào cười rất vui vẻ, hoàn toàn không giống vẻ nghiêm khắc khi đối diện với cô.
Khấu Thanh lê bước chân đến bàn làm việc.
"Khấu Thanh, em đến rồi à. Cô vừa cho anh em xem bài kiểm tra cuối kỳ và bài tập hè của em đấy."
Cô Đào vừa thấy Khấu Thanh đến, mặt liền lập tức đhắn lại như tắc kè hoa, ngữ khí nghiêm khắc.
Khấu Thanh rũ đầu, cẩn thận liếc nhìn biểu cảm của Phương Ẩn Niên qua khóe mắt.
Anh trai không có vẻ gì đặc biệt tức giận, vẫn đứng đó, trong tay cầm bài kiểm tra của cô, ánh mắt không rõ cảm xúc.
"Em nói xem, học không giỏi đã đành, đến thái độ học tập cơ bản nhất cũng không có!"
Cô Đào vỗ bàn nói.
"Dạ thưa cô Đào, cô vất vả rồi. Thật sự là do em chưa sát sao việc học của em ấy hằng ngày. Về sau em sẽ kèm cặp em ấy, bài tập chắc chắn sẽ hoàn thành đầy đủ ạ."
Phương Ẩn Niên cười nhẹ, bước lên che chắn trước người Khấu Thanh.
Khấu Thanh đang bị bao trùm bởi một bóng tối, cô ngẩng đầu lên nhìn thấy bóng lưng Phương Ẩn Niên đứng chắn phía trước.
Hắn mặc chiếc áo sơ mi trắng đồng phục, vạt áo phẳng phiu, bờ vai rộng và vững chãi, từng đường nét đều sắc sảo, toát lên vẻ Thanh tú của một thiếu niên.
Không có lời trách mắng, không có những lời chỉ trích nặng nề, hắn luôn vô điều kiện đứng trước mặt cô, chắn cho cô khỏi những lời nói từ bên ngoài.
Cô mím môi.
"Ẩn Niên à, chính em đã học lớp 11 rồi, thời gian vốn dĩ đã gấp gáp, còn phải chăm sóc em gái nữa, việc học của em mới là quan trọng nhất, em phải phân biệt rõ ràng cái nào là chính, cái nào là phụ chứ."
Cô Đào nói thêm câu cuối với giọng điệu đầy ẩn ý.
"Thôi được rồi, Khấu Thanh em ra ngoài một chút đi, cô có chuyện muốn nói với anh của em."
Cô Đào mở miệng.
Khấu Thanh gật đầu, bước ra khỏi văn phòng, liền nhìn thấy Hoàng Đậu Nha và mấy bạn nữ khác đang thập thò, ngó nghiêng vào bên trong.
"Các cậu làm gì đấy?"
Khấu Thanh không nhịn được bật cười.
"Ngắm anh cậu chứ gì, ôi đừng cản tớ!"
Khấu Thanh đứng né sang một bên, dựa vào khung cửa văn phòng. Vì bàn làm việc của cô Đào ở gần cửa nên cô vừa vặn có thể nghe loáng thoáng tiếng hai người nói chuyện.
"Cô vừa nói tầm quan trọng của việc phân biệt chính phụ, em có hiểu không? Ẩn Niên, em thông minh như vậy hẳn là hiểu ý cô chứ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!