Chương 34: (Vô Đề)

Dưới ánh đèn đường mờ ảo, Phương Ẩn Niên nghiêng mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn sau cùng của chiếc xe buýt màu hồng lướt qua. Gương mặt vốn u tối trong ánh đèn lờ mờ của quán ăn, giờ đây lại càng thêm mơ hồ trong chuyển động chập chờn của xe.

"Anh giận à, vì hôm nay em đến?"

Khấu Thanh không thể chịu được vẻ thờ ơ của Phương Ẩn Niên, như thể hai người là người xa lạ. Mỗi khi hắn im lặng, cô lại cảm thấy khoảng cách giữa họ thật xa vời nên cô chủ động mở lời.

Phương Ẩn Niên không quay mặt lại nhìn cô, vẫn hướng mắt ra ngoài cửa sổ, chỉ nhẹ nhàng hỏi, giọng điệu có chút nghi vấn:

"Em muốn gì, em muốn biết gì từ anh?"

Nói đến câu cuối, hắn quay người nhìn cô, ánh mắt bất ngờ chạm vào đáy mắt Khấu Thanh.

Khấu Thanh nghiêm túc nói:

"Em muốn hiểu anh như cách hắn hiểu em vậy. Em nghĩ anh em nên là như thế."

"Em muốn một người anh trai dịu dàng, chu đáo."

Phương Ẩn Niên nói, không chút biểu cảm.

"Sao tự nhiên lại nói vậy? Em đâu nhất thiết phải có một người anh dịu dàng, chu đáo..."

Khấu Thanh nhíu mày, không hiểu vì sao Phương Ẩn Niên lại đột ngột nói ra điều đó.

"Anh sẽ làm điều đó cho em, nếu em muốn."

Phương Ẩn Niên nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm mang vẻ dò xét.

Không khí lạnh từ ngoài cửa sổ tràn vào.

Vừa dứt lời trời bắt đầu đổ mưa bất chợt. Một trận mưa lớn sấm sét ầm ầm giáng xuống cửa sổ.

Hắn đóng cửa sổ lại, nước mưa uốn lượn trên kính, làm mọi hình ảnh sắc nét bên ngoài trở nên mờ ảo lạnh lẽo bất ngờ.

Mùi bùn trong không khí càng nồng hơn. Phương Ẩn Niên hơi xuất thần. Khấu Thanh không hiểu vì sao hắn lại nói câu đó nhưng hắn thì hiểu.

Đối với Phương Ẩn Niên, tuổi thơ của hắn là một cuộc tự sát tinh thần dài dòng và méo mó. Hắn luôn sống trong vỏ bọc, đắm chìm trong sự khát m.á.u, chinh phục.

Chính hắn còn không hiểu mình, làm sao cô có thể hiểu hắn?

Phương Ẩn Niên khẽ liếc nhìn Khấu Thanh đang ngoan ngoãn ngồi cạnh, ngắm nhìn những giọt mưa ngoài cửa sổ.

Hắn đã nhượng bộ cô nhiều nhất có thể trong giới hạn của mình. Cô muốn một người hắn trai dịu dàng, chu đáo, vậy hắn sẵn sàng che giấu sự kiểm soát b*nh h**n và bản năng chiếm hữu cố chấp trong gen của mình.

Hắn sẵn sàng diễn cùng cô.

"Môi trường ở quán bar rất phức tạp."

"Em muốn nói gì?"

"Có thể đổi công việc khác được không anh? Em nghe Trình Thu nói, có người bị chuốc rượu, anh có phải cũng phải uống rượu không?"

Khấu Thanh quay sang nhìn Phương Ẩn Niên hỏi.

Phương Ẩn Niên quay lại nhìn cô, ánh mắt lạnh lẽo:

"Lương ở đó cao."

"Nhưng em biết em tốn kém nhiều và cũng biết anh làm vậy là vì em, không muốn em đến đó. Nhưng em cũng muốn quan tâm anh, không muốn anh làm việc ở nơi như thế."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!