Chương 3: (Vô Đề)

Nhưng người đàn ông kia nhanh ch. óng quay lại xe. Bên ngoài chỉ còn lại cô và Phương Trung Chi.

"Chúng ta đi đâu?"

Giọng Khấu Thủy lại khô khốc có chút rụt rè.

Không biết từ lúc nào trời cũng đã tối sầm xuống, chừng sáu bảy giờ.

"Không phải đã nói rồi sao, về nhà."

Phương Trung Chi xách cặp sách đi trước, quai cặp sách dài thòng trên mặt đất.

Khấu Thủy thở dài một hơi trong lòng, mang theo cảm giác cam chịu bước vào con ngõ nhỏ. Hầu như tất cả đều là kiến trúc tường trắng ngói đen. Khi trời tối xuống khung cảnh hoàn toàn khác với ban ngày. Những viên gạch đen trên mặt đất bóng loáng sạch sẽ, hoàn toàn không giống những con đường ở huyện như thể hai thế giới khác biệt.

Thời tiết âm u lạnh lẽo, chênh lệch nhiệt độ ngày đêm cũng lớn.

Cô cúi đầu nhìn giữa những viên gạch, các khe hở mọc đầy rêu phong uốn lượn.

Tại một cánh cổng đỏ rực leo đầy dây thường xuân rậm rạp, Phương Trung Chi dừng lại và bước vào. Đó hẳn là một khu dân cư, cây cối được trồng khá tốt, đặc biệt có nhiều cây long não nhưng những ngôi nhà thì rất cũ kỹ, chắc là một khu đã được xây dựng từ rất nhiều năm trước.

Ông ta dẫn Khấu Thủy đi về phía dãy nhà đầu tiên, rồi xuyên qua bốn cổng vòm thở hổn hển leo lên tầng ba.

Ông ta đặt chiếc cặp sách của Khấu Thủy xuống, nhìn gần rồi nhìn xa cánh cửa này sau đó lại nhìn cánh cửa bên cạnh, cuối cùng chạy nhanh vài bước ra phía trước để xem cánh cửa phòng ở tầng trên.

Khấu Thủy ngây người nhìn ông ta chạy tới chạy lui.

"Chắc là nhà này rồi."

Phương Trung Chi lẩm bẩm tự nói, từ trên chạy về.

Khấu Thủy có chút nản lòng, cảm thấy mình sắp bị Phương Trung Chi bán vào gia đình này.

Cô tiến lên vài bước, cố gắng xách chiếc cặp sách lên, chuẩn bị tình huống không ổn là chạy ngay.

Nhưng chưa kịp xách chiếc cặp sách lên, Phương Trung Chi đã lấy từ túi ra một chùm chìa khóa, c*m v** ổ khóa, động tác không được thuần thục lắm, thử vặn sang trái rồi lại thử vặn sang phải.

Cửa mở.

Phương Trung Chi tiếp đó nhận lấy chiếc cặp sách từ tay Khấu Thủy, thì thầm vào tai cô dặn dò:

"Con là con gái ruột của ba, nhớ kỹ vào cửa cứ nói như vậy."

Khấu Thủy gật đầu đi theo Phương Trung Chi vào phòng.

Trong nhà có chút tối không gian rất nhỏ, đập vào mắt là cảm giác chật chội. Trong phòng khách đặt hai chiếc ghế sofa lò xo bọc vải đen rất xấu, một chiếc bàn gấp gỗ màu vàng. Cả phòng khách không còn chỗ trống.

Chiếc TV to lớn ở giữa đang chiếu tin tức: Năm 2015, vào khoảng 9 giờ tối ngày 3 tháng 11, tại hồ chứa nước huyện Chu đã xảy ra một vụ án g.i.ế. c người nghiêm trọng. Thủ đoạn gây án của hung thủ cực kỳ tàn khốc khiến người ta phẫn nộ. Sau 5 năm không ngừng điều tra, hung thủ của vụ án chấn động huyện Chu này cuối cùng đã sa lưới.

Giọng người dẫn chương trình nam nghiêm túc cùng nhạc nền kỳ quái nói về vụ án g.i.ế. c người, hình ảnh m.á. u me bị làm mờ.

Khấu Thủy sợ đến nỗi răng run lập cập, hai tay nắm c.h.ặ. t quần áo thân thể cứng đờ, từng bước lùi lại phía sau.

"Phương Ẩn Niên, không chào ba sao?"

Phương Trung Chi mở miệng nói về phía một góc.

Khấu Thủy lúc này mới nhận ra trong phòng có người. Cô nhìn theo hướng Phương Trung Chi chỉ.

Trước cửa sổ là hai nửa tấm rèm, một bên kéo ra, một bên khép lại, tấm rèm vải bố màu xanh lam. Không phải cái loại màu xanh lá cây tươi tắn đầy sức sống như cỏ dại mà ngược lại có chút xanh lục trầm tĩnh, ẩm ướt giống như một vũng hồ nước.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!