Chương 28: (Vô Đề)

"Suy nghĩ của cậu ta khác người bình thường, cậu ta là kiểu người dễ nảy sinh những ý tưởng cực đoan và cũng rất giỏi ngụy tạo. Dương Kiên biết rõ điều đó nhưng vẫn đứng về phía cậu ta, dung túng cho những hành vi điên rồ của Phương Ẩn Niên."

Bạc Trầm lắc đầu khi nhắc đến Dương Kiên.

"Anh trai em, có phải từng chơi bóng rổ không?"

Khấu Thanh đột nhiên nhớ đến lời Dương Kiên nói.

"Đúng vậy. Có lần ở sân bóng, một nam sinh hình như là người đồng tính, thấy Phương Ẩn Niên liền đến chào hỏi, khen mặt cậu ta đẹp trai. Kết quả là hôm sau, đôi mắt của nam sinh đó đã bị đinh xoắn ốc của công trường đ.â. m xuyên."

Bạc Trầm nói rất chậm, đến cuối cùng như thể nhớ lại điều gì đó, lộ ra vẻ mặt sợ hãi tột độ ngay cả khi đã trải qua.

Ngoài cửa sổ là màn đêm đen kịt, căn phòng xa lạ tĩnh lặng đến đáng sợ, tiếng thở của Bạc Chuẩn trên giường thoang thoảng như có như không, sinh t. ử khó phân.

Giọng nói của Bạc Trầm, mang theo vẻ lạnh lùng vốn có, tràn ngập khắp căn phòng.

Khấu Thanh nổi da gà khắp người, từng sợi tóc dựng đứng vì sợ hãi, rồi cô nghĩ đến tối hôm đó, Phương Ẩn Niên với vết m.á. u trên mặt nói sẽ bảo vệ cô.

"Lúc đó cậu ta cũng trạc tuổi em. Chị đã nhìn thấy, chị thấy nhãn cầu bên mắt phải của nam sinh kia sưng to gấp đôi ngay lập tức khi bị đ.â. m thủng, tròng đen gần như chiếm hết toàn bộ con mắt, tơ m.á. u chảy từ mí mắt xuống cằm, khuôn mặt đó méo mó đến mức không còn giống con người."

"Và Phương Ẩn Niên vẫn còn cười."

Bàn tay lạnh băng của Bạc Trầm đột nhiên chạm vào mu bàn tay cô, Khấu Thanh sợ đến mức suýt chút nữa bật dậy.

"Vì vậy, vẫn là câu nói đó, cậu ta rất nguy hiểm, em nên tránh xa cậu ta."

Bạc Trầm nhíu mày, như thể đang chân thành cảnh báo cô.

"Nhưng mà..."

Khấu Thanh theo bản năng cúi mắt khi đối diện với ánh nhìn của cô ấy.

Nhưng mà cái gì?

Cô tự hỏi lòng mình, cô thật sự chưa bao giờ hiểu rõ về anh trai.

Thế nhưng, anh lại là người luôn tỉ mỉ, chu đáo với cô trong mọi khía cạnh của cuộc sống.

Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên.

"Chị nghe điện thoại một lát."

Bạc Trầm nhìn cuộc gọi đến trên điện thoại, đứng dậy đi ra ban công nghe điện thoại.

Khấu Thanh thở phào một hơi thật sâu.

Hai vai cô lập tức trùng xuống.

Cô cũng đứng dậy, định vào bếp rót một cốc nước uống, nhưng vừa bước ra khỏi phòng, cô liền nghe thấy tiếng gõ cửa chậm rãi nhưng đều đặn, một tiếng rồi lại một tiếng.

"Cộc

- cộc

- cộc

- cộc"

Nhưng rồi mỗi tiếng gõ lại to hơn tiếng trước.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!