Chương 22: (Vô Đề)

"Người này chắc nghĩ mình đang đóng phim thần tượng nào đó."

Khấu Thanh lầm bầm vẻ ghét bỏ rồi đi ra ngoài.

"Em gái Khấu Thanh, anh nghe Dương Kiên nói chuyện lần đó, em không sao chứ? Sao em vừa chuyển đến đây toàn bị thương vậy?"

Trình Thu nói giọng vội vã, tay đặt lên vai Khấu Thanh, xoay cô một vòng 360 độ.

"Không sao, chuyện nhỏ ấy mà."

Khấu Thanh bị anh xoay đến ch. óng mặt, phất tay tỏ vẻ không thành vấn đề.

"Chuyện này mà còn nhỏ gì, đây là chuyện lớn đó! Em cũng là em gái anh, ở Nhất Trung anh che chở, đây là đang vả mặt anh!"

Trình Thu vẻ mặt nghiêm túc, hai tay đút túi quần, cúi lưng nhìn thẳng cô.

Trình Thu vốn dĩ luôn là kiểu người lãng t.ử, thờ ơ với mọi chuyện, nhưng lúc này ánh mắt cậu ta lại chăm chú nhìn Khấu Thanh không rời.

Khấu Thanh bị ánh mắt đó d.a. o động trong chốc lát, vừa định mở miệng thì Trình Thu đã thẳng lưng ho nhẹ một tiếng:

"Sau này hay là để anh đưa em về nhà nha."

Khấu Thanh ngẩng mặt lên nhìn biểu cảm của Trình Thu. Cậu ta hơi lúng túng dùng tay trái vuốt tóc, nghiêng đầu sang một bên, giả vờ trả lời một cách hờ hững nhưng vành tai lại đỏ bừng.

"Em..."

Khấu Thanh vừa định trả lời thì chuông vào học đột ngột reo.

"Tan học anh đợi em ở cổng trường."

Câu nói cuối cùng của Trình Thu rất nhanh, cậu ta nhét một hộp băng cá nhân vào tay cô.

Khấu Thanh tâm trạng phức tạp cầm hộp băng cá nhân đó trở về lớp học. Trái tim tò mò muốn hỏi chuyện bát quái của Hoàng Đậu Nha đã sắp hóa thành ngọn lửa, nướng cô trên vỉ sắt.

"Muốn hỏi gì?"

Khấu Thanh nhét hộp băng cá nhân vào hộc bàn.

"Cậu với Trình Thu đang hẹn hò à?"

Hoàng Đậu Nha phấn khích đến nỗi b.ắ. n một giọt nước bọt lên mặt bàn, giọng nói còn lạc đi.

Khấu Thanh bất đắc dĩ liếc nhìn cô bạn:

"Sao có thể."

"Mặc dù tớ biết anh trai cậu là Phương Ẩn Niên, tiêu chuẩn này đúng là hơi cao, nhưng Trình Thu cũng không tồi mà. Cậu ấy với cậu đều học cấp hai, hơn chúng ta một tuổi, đẹp trai tính cách tốt, à đúng, gia thế cũng rất ổn. Trừ việc học không khá lắm ra thì không có khuyết điểm nào khác. Lớp mình cũng có nhiều người thích cậu ấy lắm, ví dụ như lớp trưởng."

Hoàng Đậu Nha chu môi về phía một cô bạn ngồi bàn đầu, ý bảo Khấu Thanh nhìn theo.

"Gia thế rất tốt?"

Khấu Thanh hỏi lại.

"Đúng vậy, đừng thấy cậu ta vẻ vô tâm vô phế thế chứ, đồ hiệu trên người cậu ta, một món cũng mấy nghìn tệ đó. Chẳng qua người nhà cậu ta hình như không quản lắm."

Hoàng Đậu Nha nói.

Khấu Thanh thu lại ánh mắt, khẽ thở dài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!