Mũi Khấu Thanh cay xè, có lẽ so với các bạn học, cô em gái này mới là người mà anh trai ghét nhất.
Nghĩ vậy, cô theo bản năng rũ mắt xuống, không còn mong chờ Phương Ẩn Niên sẽ nói lời nào để bảo vệ mình.
"Nội quy trường học đúng là không cho phép."
Khấu Thanh vẫn cúi đầu, nhìn vệt nhựa đỏ trên đường chạy, bóng mình tóc tai bù xù trông như người điên.
Cô nghe thấy giọng anh trai nhàn nhạt.
Dương Kiên thở dài khi nghe câu này, nhìn phản ứng của Khấu Thanh, trong lòng thấy cô bé này theo Phương Ẩn Niên thật là khổ.
Ai làm anh của cô bé cũng được, cớ gì lại là Phương Ẩn Niên lạnh lùng, m.á. u lạnh này.
"Có nghe không, cô ở ban nào?"
Nữ sinh cậy có Phương Ẩn Niên lên tiếng, khí thế càng hừng hực, đơn giản vươn tay chỉ vào vai Khấu Thanh định đẩy cô.
Khấu Thanh vẫn cúi đầu, cô hơi sợ không dám ngẩng lên, sợ vừa ngẩng lên nước mắt sẽ rơi xuống. Mũi và mắt cô đều cay xè nhưng cô vẫn cố chịu, chỉ theo bản năng dùng mũi chân đá đá dưới đất để che giấu.
"Nhưng mà..."
Khi Khấu Thanh đang cúi đầu cố gắng mím môi nhịn, giây tiếp theo vai cô đột nhiên bị ôm lấy.
Cô đột ngột ngẩng đầu, liền nhìn thấy khuôn mặt nghiêng của Phương Ẩn Niên bên cạnh mình. Ánh nắng ch. ói chang, nóng rực đều bị hắn che khuất.
Cô đứng dưới bóng hắn, nhìn thấy dáng vẻ đẹp trai tinh xảo đến vô hại của Phương Ẩn Niên khi hắn cười trong công việc hàng ngày nhưng mặt nghiêng lại góc cạnh rõ ràng, lạnh lùng thờ ơ, anh trầm tĩnh mở miệng.
"Cô ấy là em gái tôi, đúng sai đều là trách nhiệm của tôi. Không cần trách móc nặng nề cô ấy như vậy, hậu quả tôi sẽ gánh."
Hắn nói những lời này với vẻ mặt không cảm xúc, Khấu Thanh lại đứng sững tại chỗ.
Điều duy nhất khiến cô cảm thấy chân thật là cảm giác lạnh lẽo của những ngón tay hơi siết c.h.ặ. t trên cánh tay khi cô được ôm vào lòng.
Cả đám người lập tức im lặng.
Dương Kiên nhìn Khấu Thanh đang được Phương Ẩn Niên kéo vào lòng, khóe miệng cười đến sắp rách ra tận mang tai nhưng vẫn giả vờ đưa tay ấn khóe miệng để che giấu nụ cười trộm.
Nữ sinh hội rõ ràng sững sờ, khí thế kiêu ngạo vừa rồi đã biến mất, nhíu mày không cam lòng vươn ngón tay chỉ vào Khấu Thanh với vẻ mặt kinh ngạc, lắc đầu nhìn về phía các thành viên hội học sinh bên cạnh.
"Thì ra cô là Khấu Thanh."
Một nam sinh trong hội học sinh bước ra, đeo cặp kính gọng nửa đen, thư sinh trắng trẻo, mỉm cười với Khấu Thanh.
"Nghe nói hội trưởng Phương có một cô em gái, hôm nay cuối cùng cũng được gặp."
"Nếu đã là em gái hội trưởng Phương, thì chỉ là chuyện buộc tóc thôi có gì mà phải nói."
"Mau về học đi em gái, chuyện vừa rồi đừng để trong lòng."
Một vòng người xung quanh bắt đầu nói đùa, thuần thục xích lại gần, dáng vẻ thờ ơ lạnh nhạt lúc trước hoàn toàn biến mất.
Khấu Thanh cúi đầu, ép buộc ánh mắt mình từ khuôn mặt nghiêng của Phương Ẩn Niên rời xuống, nhìn mấy người đối diện với vẻ mặt tươi cười nhưng sự chú ý của cô hoàn toàn bị cảm giác không tự nhiên khi được ôm vào lòng chiếm lấy.
Hơi ấm bàn tay lạnh lẽo truyền đến từ cánh tay khiến cô hận không thể chui ngay xuống đường chạy.
Vì vậy cô bước về phía trước một bước một cách không dấu vết, muốn thoát khỏi khuỷu tay của Phương Ẩn Niên.
Vừa mới đi ra, cánh tay đã bị giữ lại kèm theo một lực kéo nhẹ về phía sau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!