Chương 15: (Vô Đề)

Phương Ẩn Niên đặt chìa khóa lên bàn, đưa cho cô hai cái bánh rán ngũ cốc, thêm xúc xích và rau xà lách. Khấu Thanh theo bản năng nhận lấy nhưng không có chút khẩu vị nào.

Trong không khí thoang thoảng mùi cơm từ nhà nào đó, trên TV, bộ phim thần tượng đang chiếu đến cảnh nam chính thổ lộ tình yêu sâu sắc với nữ chính, những lời nói chân thành tha thiết.

Cô ngẩng mắt liếc nhìn Phương Ẩn Niên một cái, hắn vẫn như lần đầu họ gặp nhau, ngồi trên chiếc ghế băng màu đỏ thẫm, bên cạnh tấm rèm xanh lục, ngay cả động tác cầm bánh rán cũng toát lên vẻ thong dong, ưu nhã.

"Nhìn anh làm gì?"

Phương Ẩn Niên nhận ra ánh mắt, quay sang nhìn Khấu Thanh, khẽ mỉm cười hỏi.

"Không có gì."

Khấu Thanh cụp mắt xuống, c.ắ. n một miếng rau xà lách lộ ra ngoài cùng, lạnh ngắt, còn vương chút bọt nước.

"Hôm nay em nói ít quá."

Phương Ẩn Niên nói.

"Không có mà."

Khấu Thanh nhấm nháp từ tốn.

"Xảy ra chuyện gì à?"

"Không có gì, chỉ là buổi chiều ăn chút đồ ăn vặt, bây giờ không đói lắm."

Khấu Thanh ngẩng đầu cố gắng cười với Phương Ẩn Niên.

"Vậy sao."

Phương Ẩn Niên nói xong, lại lần nữa quay đầu xem TV.

Anh cũng không ép hỏi, cũng không chất vấn, dù biết là lời nói dối cũng không vạch trần, vĩnh viễn bình tĩnh chỉ tỏ vẻ, hắn đã biết.

Bữa tối qua loa và vội vàng.

Phương Ẩn Niên ném túi nilon đựng bánh rán giò cháo quẩy vào thùng rác, quay người liền đi về phòng mình.

Khi mở cửa, hắn quay đầu lại nhìn Khấu Thanh.

Nhạc nền đang hát, là tiếng Quảng Đông, hát một khúc tình ca luyến ái nhưng tan nát cõi lòng.

Yêu anh, đồng thời cũng muốn căm ghét chính mình

Dường như tình yêu trên vách đá, thật ra có bao nhiêu tuyệt vời

Toàn bằng lừa dối mình lừa dối ta mà giành được tình yêu.

Phương Ẩn Niên kéo cửa ra, ánh trăng ngoài phòng và ánh sáng ấm áp cùng ánh sáng trắng lạnh lẽo từ một loạt đèn phòng bên cạnh xuyên qua các tấm rèm chiếu vào mặt hắn.

Khuôn mặt đó vẫn xinh đẹp và dịu dàng đến kỳ lạ. Hắn đứng ở cửa, gần như cao hơn cả khung cửa, cửa hé mở, quay sang cô nói:

"Em có gì muốn hỏi anh không?"

Khấu Thanh ngồi trên sofa nhìn anh.

Cổ họng cô khẽ nuốt xuống, một giây, cô hẳn là chần chờ một giây, cổ họng khó khăn lắm mới nói được:

"Không có."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!