Khấu Thanh không nói một lời, chỉ lặng lẽ cụp mắt xuống.
"Cuối cùng thì, em với anh trai cãi nhau à?"
Trình Thu hỏi cô.
"Không có."
"Vậy sao anh ta không đợi em?"
"……"
"Dù sao thì em cũng mau đi đi, em có biết mặc váy trắng tóc đen đứng đây trông đáng sợ thế nào không, vừa rồi tôi suýt nữa lên cơn đau tim vì nhóc đấy."
Thấy Khấu Thanh vẫn im lặng, Trình Thu dần cạn kiên nhẫn.
"Dù sao tôi đi trước đây, em cũng mau về đi, lát nữa trường đóng cửa hết bây giờ, muốn đi cũng không được."
Trình Thu nói xong dùng cặp sách che đầu rồi chạy vọt ra ngoài.
Khấu Thanh không biết Trình Thu rời đi lúc nào, cũng không biết sau đó Trình Thu đã nói gì.
Kể từ khi cậu ta nói anh trai đã về nhà bằng xe buýt tuyến 19, đầu óc cô đã không thể suy nghĩ một cách lý trí nữa.
Cô ngồi xổm xuống, mơ màng nhìn những bọt nước b.ắ. n lên trong vũng nước do mưa rơi xuống, c.ắ. n c.h.ặ. t cánh tay đang khoanh lại để lại trên đó một vết răng đỏ tươi hơi tím.
Cô chợt cảm thấy mình rất giống cô bé bán diêm trong truyện cổ tích Grimm mà cô từng đọc hồi nhỏ.
Trong đầu không ngừng hiện lên khuôn mặt xinh đẹp ôn hòa của anh trai, anh mỉm cười nói với cô rằng hãy tin tưởng anh mãi mãi.
Cô ôm lấy chút hy vọng nhỏ nhoi này đốt cháy giấc mơ cuối cùng.
Gió lạnh và mưa rét thổi thấu tâm can cô. Khấu Thanh chợt nghĩ, sau khi vô điều kiện tin tưởng anh trai, mọi chuyện xảy đến chính vì tin tưởng anh mà cô luôn gặp phải trắc trở.
Chẳng lẽ anh trai thật sự hận mình?
Nhưng ý nghĩ này chỉ thoáng qua trong một giây ngắn ngủi, cơ chế phòng ngự của đại não bắt đầu khiến cô cố tình không đi sâu vào suy nghĩ vấn đề này. Cô chỉ nghĩ đến những điều ấm áp, khoan dung, những điều khiến cô dựa dẫm, nụ cười của anh, những lời nói của anh.
Thôi được cô thực sự rất giống cô bé bán diêm, cô nghĩ dù sao cả hai đều vì chút ảo ảnh tốt đẹp này mà cam tâm tình nguyện trả giá.
Trong giây phút cuối cùng khi mất đi ý thức, giống như cô bé bán diêm ý niệm của cô chỉ là:
Muốn gặp anh trai quá.
--
Mùi t.h.u.ố. c sát trùng đặc trưng của bệnh viện xộc vào mũi.
Khấu Thanh mở mắt, căn phòng bệnh tối đen, ánh sáng duy nhất là luồng sáng trắng nhàn nhạt từ bên phải.
Cô đảo mắt gắng sức quay đầu lại.
"Cuối cùng thì em cũng tỉnh rồi."
Là Phương Ẩn Niên. Hắn vẫn mặc đồng phục học sinh ngồi trên chiếc ghế băng trắng cạnh giường bệnh của cô. Ánh sáng trắng từ điện thoại di động chiếu vào mặt hắn, từ sống mũi cao thẳng đến chiếc cằm cong hoàn hảo càng khiến hắn thêm thâm thúy.
Khấu Thanh nhất thời không phân biệt được tình huống chỉ nhìn Phương Ẩn Niên mà không nói lời nào.
"Sao vậy, ốm một trận đến anh cũng không nhận ra à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!