Nước mắt Khấu Thanh treo trong hốc mắt mà không rơi xuống, cô nghiêng đầu đối mặt với Phương Ẩn Niên.
Phương Ẩn Niên kéo cô đứng dậy, vỗ nhẹ vết đất trên trán cô cười khẽ:
"Lẽ ra em nên đưa anh đến đây sớm hơn."
"Ai bảo anh không nói cho em biết anh bị bệnh.
Khấu Thanh cũng cười nhạt, cố tình nói.
"Em đang trả thù anh đấy."
"Ừm, anh bằng lòng chấp nhận mọi sự trừng phạt.
Phương Ẩn Niên cười.
Gió trên đỉnh núi có chút lạnh lướt qua vành tai cô. Mọi âm thanh đều im bặt chỉ còn tiếng gió thổi lá cây xào xạc.
"Còn nhớ anh nói muốn tặng em một món quà không?"
Phương Ẩn Niên cúi đầu nhìn cô.
"Nhớ ạ."
Khấu Thanh chớp mắt.
"Đây là món quà anh tặng em."
Phương Ẩn Niên đặt một tập tài liệu không dày không mỏng vào lòng bàn tay cô.
Khấu Thanh cụp mắt xuống, mở trang đầu tiên. Gió thổi tung một góc trang giấy, cô phải dùng chút sức mới ấn xuống được trang thứ hai.
Cô nhìn những dòng chữ đen trên giấy trắng, chậm rãi đọc thành tiếng:
"Hợp đồng thỏa thuận ý định thu mua cổ phần doanh nghiệp…"
Bên A: Tập đoàn Phương Thị
Bên B: Tập đoàn Khấu Thị
"Anh, thu mua nhà họ Khấu?"
Khấu Thanh kinh ngạc ngước mắt lên, đối mặt với Phương Ẩn Niên.
Phương Ẩn Niên nhướng mày cười rất nhẹ.
Mang theo cái khí phách hăng hái của thời niên thiếu.
"Anh trả lại cho em một gia đình họ Khấu thuộc về em."
--
Ngày nhận được lời mời trở về trường Trung học Vãn Sơn để diễn thuyết là một ngày trời trong vạn dặm.
Khấu Thanh nắm tay Phương Ẩn Niên đi trên con đường nhựa mà hai người đã đi qua vô số lần thời niên thiếu, đi qua những mùa xuân, hạ, thu, đông dưới bánh xe đạp cũ nát.
Đứng trước cổng trường Trung học Vãn Sơn đã được tu sửa lại, hai người nắm tay nhau ngẩng đầu nhìn dòng chữ lớn lấp lánh dưới ánh nắng.
Tay Phương Ẩn Niên che trên trán Khấu Thanh, che đi ánh nắng cho cô. Vẫn là những bức tường gạch đỏ, ngói trắng quen thuộc như mọi khi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!