Chương 111: (Vô Đề)

"Nếu lúc đó em không rời Vãn Sơn, có lẽ bây giờ chúng ta vẫn còn ở lại cái huyện thành nghèo nàn đó, anh cũng sẽ không bao giờ học được cách để em đi còn em thì sẽ không bao giờ trưởng thành, không có được những trải nghiệm như ở ký túc xá với bạn bè thế này."

Phương Ẩn Niên không muốn để cô nói thêm nữa, vươn tay ôm lấy cô nhẹ nhàng an ủi:

"Bây giờ đã rất tốt rồi."

Hai người cứ thế lặng lẽ ôm nhau. Phương Ẩn Niên theo thói quen vỗ nhẹ lưng Khấu Thanh dỗ cô ngủ rồi theo yêu cầu của cô, hắn khẽ hát bài ru "Bảo bối".

Nói một lúc, Phương Ẩn Niên lại nhớ ra một chuyện bèn hỏi cô:

"Quà sinh nhật hai mươi tuổi, em muốn cái gì?"

Khấu Thanh có chút mệt mỏi, không mở mắt ra trả lời:

"Anh tặng gì em cũng thích."

"Anh sẽ tặng em một món quà khó quên."

Hắn thì thầm.

--

Nói là yêu xa nhưng đối với Khấu Thanh mà nói thực ra cũng không khác gì ở nhà. Dù sao thì chỉ có từ thứ Hai đến thứ Sáu là không gặp được nhau. Hễ được nghỉ, cho dù chỉ là hai ngày cuối tuần thì Phương Ẩn Niên đều sẽ bay đến Nam Hoa ở cùng cô.

Tất cả những nơi vui chơi ở Nam Hoa, hai người đều đã đi qua. Gạt bỏ thân phận của Phương Ẩn Niên, hai người họ giống như một cặp đôi sinh viên bình thường, đặc biệt là mỗi lần đi siêu thị về nhà. Khi Khấu Thanh kết thúc năm ba, Phương Ẩn Niên cũng bay thẳng qua ăn Tết cùng cô.

Một buổi tối nọ, trong phòng bật điều hòa, Khấu Thanh đi chân trần nằm sấp trên giường ăn vặt thì nghe thấy tiếng cửa mở. Cô không phản ứng tiếp tục xem điện thoại.

Mãi cho đến khi tiếng bước chân vang lên trên sàn gỗ trong phòng ngủ, Khấu Thanh vẫn không quay đầu lại tay lướt video. Ngay giây tiếp theo, cô đã bị một bàn tay vớt lên ôm vào lòng.

Phương Ẩn Niên vừa về nhà còn chưa kịp cởi áo khoác đen, mang theo hơi lạnh bên ngoài trên vai còn có vài vệt nước do tuyết tan.

"Làm gì vậy."

Khấu Thanh nhìn hắn, mở miệng.

"Trước đây còn ra cửa đón anh, bây giờ nghe thấy anh về mà không chào đón à?"

Phương Ẩn Niên hạ giọng, mái tóc đen trên trán hơi ẩm ướt vì tuyết, hắn dí sát vào mặt cô c.ắ. n nhẹ vào má cô.

Khấu Thanh bị hắn ôm vừa cọ vừa ngứa, định mở miệng thì khuỷu tay lại đụng vào màn hình điện thoại vừa tạm dừng.

Nhạc nền của video vang lên, Phương Ẩn Niên bị thu hút gần như ngay lập tức nhìn thấy nội dung video trên điện thoại.

Một chàng trai rất đẹp, mái tóc dài rủ xuống mắt, sống mũi có chút giống Phương Ẩn Niên, miệng ngậm vạt áo thun đen để lộ cơ bụng và cơ n.g.ự. c săn chắc.

Cả hai cùng im lặng vài giây. Khấu Thanh muộn màng định vươn tay che mắt Phương Ẩn Niên thì đã bị ném vào trong chăn đệm mềm mại.

"Thích xem cơ bụng à, hửm?"

Phương Ẩn Niên ném Khấu Thanh lên giường nheo mắt lại, từ trên cao nhìn chằm chằm cô hỏi lại rồi vươn tay cởi áo khoác.

"Người khác đẹp lắm sao?"

Giọng Phương Ẩn Niên lạnh đi, hắn tiếp tục vươn tay nới lỏng cà vạt tiện tay ném xuống mép giường.

"Bạn trai của em không có à?"

Phương Ẩn Niên nói rồi tiếp tục cởi cúc áo sơ mi đen. Dáng người hắn rất đẹp, cơ n.g.ự. c dù mặc áo sơ mi đen cũng có thể nhìn ra, chưa kể đến xương quai xanh cách lớp áo sơ mi vẫn có thể thấy được hình dáng, có thể nói là thân hình người mẫu với xương quai xanh căng áo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!