Chương 110: (Vô Đề)

"Em không lạnh."

Khấu Thanh lí nhí nói với Phương Ẩn Niên.

"Còn nói không lạnh, vậy lần sau đến tháng đau bụng đừng bắt anh xoa bụng cho nữa."

Giọng Phương Ẩn Niên nhàn nhạt, bàn tay to lớn của hắn bao trọn lấy chân cô cố gắng làm cô ấm lên.

"Phương tổng?"

Tuy Phương Ẩn Niên và Khấu Thanh đã hạ giọng nói chuyện, trong máy tính không nghe rõ lắm nhưng nói nửa ngày trời mà không ai đáp lại, màn hình từ đầu cuộc họp đến giờ cũng chẳng thấy được mặt chính diện của Phương Ẩn Niên mấy lần, ngay cả bây giờ cũng chỉ là mặt nghiêng. Thế là có người lại cẩn thận gọi một tiếng "Phương tổng".

Khấu Thanh sợ làm phiền hắn họp, liền đá vào chân hắn ra hiệu cho hắn tập trung. Đổi lại là bàn tay Phương Ẩn Niên từ mắt cá chân cô từ từ di chuyển lên trên, nhẹ nhàng xoa bóp bắp chân cô. Mặt cô đỏ bừng giãy giụa định đứng dậy.

Mãi cho đến khi Khấu Thanh đứng lên kéo lại váy ngủ, Phương Ẩn Niên mới quay đầu lại đáp lời vào máy tính:

"Dự án lần này Âu Dương phụ trách, các người cứ thảo luận trước đi, biên bản cuộc họp tóm tắt những điểm chính rồi gửi lại cho tôi sau."

Cuộc họp cuối cùng cũng đi vào quy trình chính thức. Khấu Thanh còn lo lắng về bài tập, ngày mai đã phải nộp nên tối nay bắt buộc phải viết xong. Thế là cô cứ nằm sấp trên giường, nghe đi nghe lại bản của Liszt để ký âm. Chưa yên tĩnh được bao lâu đã nghe thấy tiếng bước chân.

Phương Ẩn Niên đứng bên mép giường, tay đút trong túi quần tây nhìn Khấu Thanh đang nằm sấp vắt chéo chân c.ắ. n b. út. Hắn cúi người, hai tay chống hai bên người cô bao trọn cô vào lòng.

Cà vạt rũ xuống giường, hắn hôn lên vành tai cô rồi lại hôn lên d** tai, cọ cọ vào mái tóc vừa mới sấy khô của cô.

Khấu Thanh bị hắn cọ đến ngứa, nghiêng đầu tránh đi. Phương Ẩn Niên lại đuổi theo, không nặng không nhẹ mà bóp lấy gáy cô rồi hôn. Cô cảm thấy Phương Ẩn Niên lúc này rất giống một chú ch. ó lớn cứ đuổi theo ngửi mùi hương của cô. Cô liếc nhìn ra chiếc sofa ngoài kia, nghe thấy trong máy tính vẫn còn đang họp liền nói:

"Không phải vẫn chưa họp xong sao?"

"Không quan trọng."

Phương Ẩn Niên càng hôn càng đi xuống đã hôn đến cổ cô, hắn buông ra ba chữ "không quan trọng" một cách qua loa.

"Em còn phải làm bài tập."

Khấu Thanh đẩy đầu Phương Ẩn Niên ra, chỉ vào bài tập giọng điệu chính đáng.

Phương Ẩn Niên bị đẩy ra bèn dứt khoát ngửa mặt nằm xuống giường. Cúc áo trên cùng của chiếc áo sơ mi đã được cởi ra, yết hầu chuyển động. Hắn nhìn dáng vẻ nỗ lực của Khấu Thanh, nói:

"Vậy thì em ngồi họp cùng anh."

"Sao anh lại dính người thế, anh trai."

Khấu Thanh cười đến híp cả mắt, cầm cây b. út trong tay gõ nhẹ vào cằm Phương Ẩn Niên.

"Ở bên anh một chút, bé ngoan."

Phương Ẩn Niên bắt lấy bàn tay đang cầm b. út của cô, ánh mắt nhìn chằm chằm cô ghé vào miệng cô hôn nhẹ. Mái tóc trên trán bị hắn vén lên, để lộ nốt ruồi son đầy quyến rũ.

Chiếc áo sơ mi tôn lên bờ vai rộng của hắn, cổ áo sơ mi cởi ra để lộ xương quai xanh. Dưới ánh đèn mờ ảo trong phòng ngủ, gương mặt xinh đẹp u tối đó lúc này lại mang theo một ánh mắt đầy cố ý, giọng điệu kéo dài.

Đúng là đẹp đến mức câu hồn đoạt phách.

Khấu Thanh nhìn đến có chút mê mẩn, bất giác bị Phương Ẩn Niên kéo ngồi xuống sofa. Phương Ẩn Niên tay cầm vở và b. út của cô đặt lên đầu gối mình vỗ vỗ. Mãi cho đến khi Khấu Thanh như đang nằm sấp trên đùi hắn viết nhạc, cô mới muộn màng nhận ra.

Đây là câu dẫn!

Đây rõ ràng là câu dẫn tr*n tr**!

Cuộc họp kéo dài gần một tiếng đồng hồ. Khi kết thúc chỉ còn lại Âu Dương Tố. Thấy những người khác lần lượt rời khỏi phòng họp, Âu Dương Tố gần như c.h.ử. i ầm lên:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!