Chương 11: (Vô Đề)

Hắn vừa mở cửa đã thấy Dương Kiên đang giơ tay định gõ. Phương Ẩn Niên đẩy Dương Kiên sang một bên, nhanh chân xuống cầu thang trước.

Bước chân hắn vô thức nhanh hơn.

Phía sau, hai kẻ ngốc nghếch kia một đứa gọi "Anh ơi", một đứa gọi "Phương Ẩn Niên".

Tâm trạng hắn tệ đến cực điểm.

Phương Ẩn Niên ghét nhất hai điều trong đời: một là có người phá hỏng kế hoạch, hai là cảm xúc mất kiểm soát.

Nhưng kể từ khi Khấu Thanh xuất hiện, cuộc sống của hắn cứ như một đoàn tàu trật bánh dứt khoát lao thẳng xuống vực thẳm mất kiểm soát mà không sao ngăn cản.

"Phải giải quyết con bé, giải quyết con bé, cuộc sống mới trở lại đúng quỹ đạo."

Ý nghĩ này không ngừng quanh quẩn đập vào tâm trí hắn. Bàn tay đặt trên lan can run nhè nhẹ, gương mặt tuấn tú, đẹp đẽ của hắn lộ ra vẻ kỳ dị, quỷ quyệt.

Khi Khấu Thanh và Dương Kiên xuống lầu, bóng dáng Phương Ẩn Niên đã không còn. Dương Kiên quen thuộc nói:

"Anh nhóc đi trước rồi, để tôi đưa nhóc đi."

Buổi sáng giờ này, người đi làm đi học đều ra đường nên luôn kẹt xe. Các quán ăn sáng ven đường tuy đơn sơ nhưng nhộn nhịp, thoảng mùi thơm nhẹ và khói bếp lờ mờ.

Dương Kiên hỏi cô:

"Sợ không?"

Khấu Thanh ngạc nhiên:

"Sợ gì chứ?"

"Mới chuyển trường, sẽ bị bắt nạt, nhóc không hiểu sao?"

Dương Kiên cười ngắn ngủi, như thể nghĩ đến điều gì đó.

"Không sợ, em cũng ghê gớm lắm."

Khấu Thanh sờ vào yên xe đạp sơn đen lạnh lẽo dưới m.ô.n.g, chẳng mấy bận tâm.

"Chuyện lần trước thật sự xin lỗi nhé, sau này có gì cứ tìm tôi hoặc anh của nhóc, bọn tôi học lớp 10/8."

Khi nói lời xin lỗi, giọng Dương Kiên vẫn còn hơi ngập ngừng.

"Chuyện lần trước đúng là lỗi của anh."

Khấu Thanh ngồi ghế sau gật đầu.

Dương Kiên mỉm cười.

"Cái tính cách này chắc sẽ không bị bắt nạt đâu."

Lần này Phương Trung Chi khá đáng tin. Khấu Thanh vừa vào trường, đã được một người đàn ông mặc sơ mi trắng, vest đen cài huy hiệu đảng trên n.g.ự. c đứng ở cổng vẫy tay gọi lại.

Khấu Thanh lập tức nhảy khỏi xe đạp chạy đến. Dương Kiên đang bị một học sinh trực nhật mặc đồng phục chặn lại, chất vấn vì sao không mặc quần đồng phục.

"Em là Khấu Thanh phải không? Thầy là hiệu trưởng Vương, em và mẹ em đều rất xinh đẹp."

Hiệu trưởng Vương nhìn Khấu Thanh chạy đến bên cạnh, xoay người, cười dẫn Khấu Thanh đi vào cổng trường.

Khấu Thanh gượng cười hai tiếng thầm chê bai. Mẹ ruột của cô đã mất lâu rồi, nếu giống mẹ của anh trai thì thật lạ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!