Rêu xanh bám rễ vô định trên mặt đất ẩm ướt không chút ánh sáng.
--
Bên ngoài cửa sổ tiếng lá cây xào xạc rung động theo gió lọt vào. Trong phòng khách, trên chiếc ghế sofa bọc vải cũ kỹ, vài người đang quây thành một vòng bao quanh Khấu Thanh ở giữa. Đó đều là những gương mặt thân quen: chị họ, anh họ, cô, dì, thậm chí cả ba mẹ cô cũng ở đó.
"Thanh Thanh à, anh con đối với con tốt quá mà, con phải nghe lời anh ấy chứ."
"Làm người không thể quên ơn, con phải nhớ những điều tốt đẹp anh con đã làm."
"Đừng lúc nào cũng đối nghịch với anh con, ngoài anh con ra thì còn ai chiều chuộng con vô điều kiện như vậy?"
Vẻ mặt họ nhăn nhó, giọng điệu khuyên răn đầy ẩn ý.
"Lại bắt đầu rồi."
Khấu Thanh bị những lời nói đó làm phiền, vừa định đứng dậy khỏi ghế sofa thì bỗng nhiên có cảm giác mất trọng lượng.
Tiếng lá cây xào xạc nhường chỗ cho tiếng nước tí tách nhỏ giọt từ đâu đó.
Tí tách…tí tách…
Cô ngẩng đầu lên, khung cảnh xung quanh đã biến thành một màu đen kịt, đến nỗi cô không thể xác định được có bức tường xung quanh hay đó có phải một không gian vật chất hay không. Đang lúc nhìn ngắm, một giọt chất lỏng rơi xuống ch. óp mũi cô. Cô cau mày ngửi thấy mùi rỉ sét khó chịu.
Giọng nói bình thường của những người thân bỗng trở nên ch. ói tai. Những khuôn miệng ấy ghé sát lại, môi răng há to một cách khoa trương và kỳ dị, rồi nứt toác ra ở khóe miệng dần dần tiến đến gần cô.
Khấu Thanh tận mắt chứng kiến từng người trong số họ thò đầu ra, cổ kéo dài một cách quỷ dị, vặn vẹo. Trên khuôn mặt họ là biểu cảm giận dữ hận sắt không thành thép, nghiến răng nghiến lợi nhìn cô.
Giọng nói của họ vỡ vụn thành những làn sóng điện kỳ quái, hỗn loạn đập vào đầu cô:
"Loạn luân, các người đang l.o.ạ. n l.u.â.n!"
"Khấu Thủy, tao nuôi mày không phải để mày đi l.o.ạ. n l.u.â.n! Mày rốt cuộc có biết mày đang làm gì không?"
"Anh em l.o.ạ. n l.u.â.n, anh em l.o.ạ. n l.u.â.n."
"Tạo nghiệt mà, sao tao lại sinh ra đứa con gái như vậy, thà mày c.h.ế. t chìm còn hơn!"
"Không phải, không phải."
Khấu Thanh bắt đầu mất kiểm soát tinh thần, vừa lắc đầu phủ nhận vừa bị dồn ép lùi từng bước, liều mạng chạy về phía trước.
Hơi thở cô dồn dập, thân thể nhẹ bẫng.
Nỗi sợ hãi và tuyệt vọng đó khiến cô hoảng loạn lắc đầu.
Những âm thanh không có điểm dừng cứ vây quanh tai cô, thi nhau chui vào.
Cô nhíu c.h.ặ. t mày, lắc đầu mạnh:
"Có gì đó không đúng."
"Là gì không đúng, tôi nhớ không phải như thế này."
"Tại sao mọi người không tin tôi?"
Từ bốn phương tám hướng, những câu nói đó không ngừng lặp lại.
"Anh con."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!