blr. com/post/648062485712289792/masterlist
nguyên tuần tôi chỉ thấy đau lưng với nhức đầu
tôi định tháng này dịch 2-3 fic scara mà từ tuần sau đến đầu tháng 3 tôi vướng khá nhiều dl, nhưng vẫn sẽ có fic vào ngày 14 và 24 nếu cái lưng già của tôi đỡ đau:)
Tôi edit trong tình trạng khá uể oải nên có không rõ chỗ nào mấy bồ có thể bảo để tôi chỉnh lại
Childe
đỏ, vì máu làm vấy bẩn bàn tay của ajax từ vết thương ở bụng bạn. cây kiếm ngu ngốc gây ra thương tích chết người này vẫn cắm vào cơ thể bạn, bởi vì Childe có đủ kiến thức y tế cơ bản từ tất cả các trận chiến của mình để biết rằng đó là điều duy nhất giữ cho bạn sống, giúp bạn không rời xa anh ta, ngay cả khi nó chỉ trong vài phút
- anh ấy rất muốn dành nhiều thời gian cho bạn nhất có thể.( ý là nếu rút cái kiếm ra thì máu nó sẽ chảy nhiều hơn và bạn die)
màu da cam , cho màu sắc của bầu trời khi mặt trời lặn xuống dưới đường chân trời, tạo ra một sự pha trộn kỳ diệu của các màu sắc ấm áp trên khắp không gian rộng lớn vô hạn. nhưng tại sao Childe lại không bao giờ nhìn vào vẻ đẹp của mọi thứ? ngay cả bây giờ khi bạn dùng hết sức bám vào những mảnh vụn cuối cùng của cuộc đời, bạn vẫn tuyệt đẹp và tartaglia không hiểu làm thế nào mà bạn lại xinh đẹp một cách dễ dàng, cả từ trong ra ngoài.
màu vàng , cho những quả mọng bạn đang ôm trong tay, chiếc giỏ đan của bạn bị đổ sang một bên, những bông hoa và trái cây bạn hái được rơi vãi ra đất. Tất cả là lỗi của anh ấy, ajax nghĩ. bạn vô cùng ngây thơ và ngọt ngào, một thế giới tách biệt với những mối quan hệ mập mờ của anh ấy, và chỉ vì bạn có quan hệ với anh ấy mà bạn đã nằm đây trước cửa tử.
màu xanh lá cây , thảm cỏ bạn đang nằm vuốt ve làn da của bạn một cách nhẹ nhàng. tartaglia đã cưu mang bạn đến đây, vì vậy ít nhất bạn có thể cảm thấy thoải mái trong những giây phút cuối cùng của mình. mày nhíu lại vì đau và Childe ước mình có thể làm điều gì đó, bất cứ điều gì , để tự gánh lấy nỗi đau của bạn , để bạn hạnh phúc và vô tư một lần nữa. bạn là người yêu của anh ấy, giống như một luồng gió mới từ cuộc sống tăm tối của anh ấy như quan chấp hành fatui, vậy mà bây giờ bạn đã đi quá sớm.
màu xanh lam , dành cho màu mắt của Childe khi rưng rưng vì nước mắt, đe dọa chảy dài trên má và phản bội lại sự yếu đuối của nó. bạn là một trách nhiệm, lẽ ra anh ta phải biết điều đó khi anh ta dám bước vào mối quan hệ đầy rủi ro này với bạn. nhưng có gì sai khi muốn có một cuộc sống vui vẻ với tri kỷ của mình? vào ngày anh ấy gặp bạn, và những sắc độ của cầu vồng trải khắp tầm nhìn của anh ấy, anh ấy hoàn toàn không nói nên lời
- cả từ sự phấn khích tràn ngập khi anh ấy gặp một người tuyệt vời như bạn.
màu hồng cho đôi môi khi bạn cong chúng thành một nụ cười, và dùng chút sức lực cuối cùng để đưa tay lên ôm má anh ấy. "Em yêu anh, ajax. cảm ơn anh vì tất cả... "hơi thở của bạn nghẹn lại trong cổ họng khi bạn nhăn mặt, nhưng bạn buộc mình phải tiếp tục," cảm ơn vì tất cả mọi thứ ". childe chỉ có thể đặt tay của mình lên tay của bạn, cố gắng không thổn thức, "Tôi cũng yêu em." rồi mắt bạn nhắm nghiền và tay bạn mềm nhũn.
và cuối cùng, màu xám , cho máu của bạn, cho hoàng hôn, cho quả mọng, cho cỏ, cho mắt anh ấy và cho đôi môi của bạn, vì mọi dấu vết của màu sắc đều bị xóa khỏi thế giới của anh ấy. bây giờ ajax biết rằng nụ cười của bạn sẽ không bao giờ vẽ nên cầu vồng trong tâm trí anh ấy nữa, và trái tim anh ấy nứt thành hàng triệu mảnh không thể hàn gắn được.
Albedo
đôi khi, Albedo nhìn bạn và đau lòng. nụ cười tươi của bạn dành cho anh khi bạn nếm một bông tuyết lần đầu tiên, trông bạn đáng yêu như thế nào trong chiếc khăn quàng cổ của anh ấy vì anh ấy lo lắng bạn quá lạnh, hay biểu cảm ngạc nhiên mà bạn mang khi xem anh ấy thử nghiệm chiếc khăn của mình phòng thí nghiệm. mọi thứ về bạn đều hoàn hảo đối với anh ấy
- một lời nhắc nhở về những gì anh ấy không nên có.
khi Albedo nhắm mắt, anh ấy có thể hình dung ra sợi chỉ đỏ mà anh ấy đã nhìn thấy hàng triệu lần trước đó, từng đoạn dây đan xen vào nhau tạo thành sợi dây kết nối bạn với anh ấy. Anh ta không hiểu tại sao mình lại có một tri kỷ, rốt cuộc thì anh ta khó có thể được coi là một con người. và để được ghép đôi với một người tuyệt vời như bạn... ngay cả bộ óc thiên tài của Albedo cũng không thể hiểu tại sao.
bạn xứng đáng có cả thế giới trên chiếc đĩa bạc, để trải nghiệm cuộc sống trọn vẹn nhất với người bạn đời mà bạn yêu thương, và Albedo lo lắng rằng anh ấy không thể trao điều đó cho bạn, đặc biệt là khi anh ấy vẫn đang tìm kiếm định nghĩa của chính cuộc sống. nhưng vì một lý do nào đó, bạn đã chọn anh ấy và bạn tiếp tục chọn anh ấy mỗi ngày khi bạn thức dậy bên cạnh anh ấy và đặt lên môi anh ấy một nụ hôn thuần khiết để bắt đầu buổi sáng.
Albedo không thể hiểu nổi, làm thế nào bạn có thể yêu một người như anh ấy, người thậm chí không biết cách thể hiện và cảm nhận cảm xúc thích hợp? vậy mà bạn luôn cười và trả lời một cách trêu chọc, "thưa ngài kreideprinz, đây có phải là ngài đang cố gắng phủ nhận rằng mình đang quá cố gắng vì tôi không?" anh ấy không bao giờ có thể trả lời điều đó, bởi vì anh ấy biết anh ấy đang yêu bạn, cảm giác xoáy trong bụng mà mọi người gọi là cảm nắm mỗi khi anh ấy nhìn bạn, mong muốn gần như tuyệt vọng để đảm bảo bạn luôn an toàn và hạnh phúc, sự ấm áp lấp đầy cả trái tim son phấn của anh ấy khi cơ thể bạn quấn quýt với anh ấy vào đêm khuya.
Albedo không chắc anh ta có thể tiếp tục giả vờ như không cảm nhận được ánh mắt rực cháy của một đôi mắt màu coban đang nhìn anh ta từ trên núi, hoặc cách năng lượng của durin dường như đang trở nên mạnh mẽ hơn, một số trái tim máy móc nhưng hữu cơ đập nhịp nhàng bên trong sâu thẳm của mỏm rồng, hay thậm chí là những dấu chân xuất hiện một cách kỳ diệu bên ngoài căn cứ của anh ta, và những trang bị rách từ sổ tay của anh ta để lại như một cơn mưa tuyết trên mặt đất.
nhưng hiện tại, anh ấy sẽ tập trung vào hiện tại; nơi bạn là một món quà tuyệt vời đối với anh ấy mà anh ấy sẽ không bao giờ ngừng biết ơn và ALBEDO sẽ ở lại với bạn cho đến ngày sợi chỉ đỏ đứt ra.
Diluc
diluc luôn bối rối về sợi dây tri kỷ của mình xuất hiện khi anh ấy mười tám tuổi. nó có xu hướng nhấp nháy, đôi khi có và đôi khi không. anh ấy không biết điều này có bình thường không và chẳng có ai mà anh ấy sẵn sàng hỏi về điều đó. thành thật mà nói, anh ấy nói chung là bối rối về lý do tại sao anh ấy có một người bạn tri kỷ, và anh ấy không hoàn toàn chắc chắn liệu anh ấy có muốn gặp họ hay không.
Rốt cuộc, diluc quá bận rộn khi vừa là ông trùm rượu nổi tiếng của mondstadt vừa là người hùng trong đêm để lo lắng về tình yêu. chưa kể đến việc anh ấy không muốn để thêm một người nào khác mà anh ấy có thể đánh mất trong cuộc đời mình, bản thân anh ấy hoàn toàn ổn. nhưng đôi khi, khi cơn gió nửa đêm thổi qua rèm cửa và ánh trăng rọi vào chiếc giường mà đột nhiên dường như quá lớn đối với chỉ một người, anh nhắm mắt lại và cố gắng tập trung vào sợi chỉ đỏ lấp lánh trước mặt anh, và anh ấy tự hỏi điều gì sẽ xảy ra nếu anh ấy đưa tay ra và nắm lấy nó. liệu anh ấy có đủ may mắn để kéo bạn lại gần hơn không? và nếu có thể, đó sẽ là một phước lành hay một lời nguyền?
đầu của bạn đau. xước, mọi thứ đều đau. Đây là một ý tưởng ngu ngốc, bạn tự nghĩ khi lao qua khu rừng xung quanh người sói, cố gắng phớt lờ những cành cây đang cào vào mặt bạn và những chiếc lá có thể mắc vào đầu bạn. những âm thanh hilichurls kèm theo một pháp sư vực thẳm xa dần khi bạn chạy, và bạn thở phào nhẹ nhõm trước khi tựa vào thân cây tuyết tùng đã phong hóa. mắt bạn nhắm nghiền, và sợi chỉ đỏ nhấp nháy quen thuộc xuất hiện trong tầm nhìn của bạn.
nó luôn nhìn lướt qua chừng nào bạn có thể nhớ được. đó là những gì nó phải làm? bạn muốn nói chuyện, nhưng bạn thậm chí không chắc liệu nó có hoạt động hay không, đặc biệt là khi hiện tại bạn không ở trong dòng thời gian thích hợp. bạn lại mở mắt ra và nhìn chằm chằm vào tay mình, tự hỏi làm thế nào và tại sao trên teyvat bạn được ban cho khả năng du hành thời gian. Đã nhiều năm kể từ khi bạn phát hiện ra nó, nhưng bạn vẫn không thể kiểm soát nó nhiều hơn so với khi còn là một đứa trẻ ngây thơ.
bạn luôn nhảy về quá khứ và hiện tại, nhưng bạn không bao giờ có thể biết năm đó là năm nào, hoặc bạn đã đi được bao xa, và việc hỏi năm đó có xu hướng thu hút một số phản ứng đáng ngờ. một điều bạn biết là bạn không bao giờ có thể bắt gặp phiên bản của chính mình từ những dòng thời gian khác mà bạn trượt chân vào
- bạn không biết tại sao, nhưng đó là một hồi chuông cảnh báo lớn vang lên trong đầu bạn bất cứ khi nào bạn du hành thời gian.
nhưng dựa trên tất cả những cuốn tiểu thuyết bạn đã đọc từ thư viện favonius của tương lai từ vài lần cuối cùng bạn đến đó, nó có liên quan gì đó đến việc duy trì sự cân bằng của liên không
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!