Khi bình minh vừa lên, tôi ra ngoài một mình, tìm kiếm những con mồi mới lạ ở những nơi mà tôi chưa bao giờ đặt chân đến. Tôi đang đi dạo trong vùng trống của [Bản đồ ý thức], nơi mà tôi quyết định gọi là "vùng đất chưa được khám phá".
Cơ hội để tôi phụ trách việc huấn luyện buổi sáng càng ngày càng ít đi, đến mức mà Gobukichi
-kun có thể tự lo liệu được khi tôi đi vắng.
Nói cách khác, bây giờ buổi sáng tôi rất rảnh rỗi.
Không có ai để đấu võ mồm cho nên lượng thời gian rảnh của tôi khá lớn.
Mặc dù sẽ khá khó giải quyết nếu như có chuyện gì đó xảy ra, giống như ai đó bị thương chẳng hạn. Trong lúc này, tôi nghĩ về 1 sự lựa chọn khá hay ho, đó là dành thời gian cho việc huấn luyện cơ bản, làm vài cái túi ngủ hoặc hoàn thành mấy bộ quần áo và giáp đang còn dang dở. Nhưng thật nhọ, cả quần áo và giáp cũng như túi ngủ được làm bằng vỏ sò đã được phân phát hết rồi còn đâu, vì vậy đương nhiên là kế hoạch tưởng như hay ho của tôi hoàn toàn phá sản.
Nhưng không sao, tôi đã nghĩ ra một kế hoạch tuyệt vời khác. Bây giờ, việc tìm kiếm những kỹ năng mới là 1 sự nỗ lực quý giá.
Con mồi đầu tiên cho hôm nay là 1 con Nhện Argiope cao 2 mét –với một cái mai màu vàng quyến rũ.
Con nhện di chuyển sột soạt. Nó chuyển động nhanh như cắt và tơ nó bắn ra vừa chắc vừa nhiều. Cái mai vàng quyến rũ của nó dai đến nỗi Nhện Quỷ cũng không thể sánh được.
Tôi đang vật vã với 3 sợi tơ, nhưng tôi đã trả đũa bằng những sợi tơ của chính mình, thiêu rụi nó và bằng chính cánh tay bạc của mình, tôi xuyên thủng cái mai rắn chắc của nó và chiến thắng.
Sau khi nó ngủm, tôi lột cái mai trông sang chảnh của nó ra bởi vì nó có thể được sử dụng để đổi chác hay chế tác, sau đó tôi ăn sạch phần còn lại.
Tổng cộng tôi đã ăn 8 con.
Học kỹ năng [Tạo tơ vàng].
Học kỹ năng [Mai nhện rắn chắc].
Kết quả là, những kỹ năng mà tôi học được đã giúp tăng sức phòng thủ của riêng tôi và tăng sức mạnh cho những sợi tơ.
Kỹ năng này đã tạo ra những sợi tơ tuyệt đẹp – và tên của nó, ám chỉ màu vàng hay là chính bản thân sợi tơ đã thật sự là vàng?
Nó khá là màu mè, sặc sỡ vì vậy tôi nghĩ là tôi có thể dùng nó để làm quà tặng cho Gobumi
-chan và Tóc đỏ.
Tuy nhiên, tôi nghĩ rằng may quần áo bằng tơ vàng có vẻ đúng đắn, vì vậy sẽ tốt hơn nếu tôi làm những phụ kiện dân tộc giống những cái mà tôi từng làm cho Gobumi
-chan.
Con mồi tiếp theo của tôi là 1 con Hươu Đỏ 4 mắt 4 tai, diện 1 cặp sừng có vẻ được làm từ Thạch Anh hồng.
Có vẻ con Hươu Đỏ này có 1 tính khí rất hoang dã. 2 cái sừng đẹp đẽ và nhọn hoắt trên đầu nó, đâm mạnh vào những cái cây, nghiền nát chúng như 1 cái máy khoan, nhưng tôi đã ghì chặt cái đầu nó xuống bằng cánh tay bạc bất khả chiến bại của tôi và tặng cho nó 1 ít độc dược từ những ngón tay.
Con Hươu Đỏ bắt đầu sùi bọt mép và ngủm chỉ trong 4 giây.
Ngoài cặp sừng tuyệt mỹ trông có vẻ đắt giá, phần da còn lại không bị hư hại gì nhiều, và có vẻ nó sẽ rất có ích đấy, vì vậy tôi nhanh chóng lột da nó và quẳng phần da với cặp sừng vào trong [Rương Vật phẩm] của tôi, sau đó tôi xơi phần thịt.
Thật xui xẻo, tôi không thể tìm được bất cứ kỹ năng nào, nhưng sau khi ăn 2 hoặc 3 con thì có phản ứng gì đó không giống học được kỹ năng mới, bởi vì tôi có thể tự cường hóa cơ thể mình, cho nên mọi chuyện vẫn diễn ra tốt đẹp.
Sau đó, tôi nhìn thấy 1 mỹ nhân sống trong khu rừng, "Dryad". Tuy nhiên, làm sao tôi có thể giết 1 cô gái gần
-như
-khỏa
-thân, dáng vẻ giống người Hy Lạp và có 1 body chuẩn như thế này được? Vì vậy, tôi suy nghĩ lại về việc ăn thịt cô ấy.
Bây giờ, hãy chỉ nói về những trải nghiệm, [Dục vọng] của tôi cuối cùng cũng đã được bộc phát mạnh mẽ. Như tôi bây giờ, có lẽ không có vấn đề gì kể cả khi tôi không làm nhưng có vẻ Dryad là chủng loài có kỹ năng đặc trưng là Hấp thụ, vì vậy tôi cố gắng chống lại nó bằng cách sử dụng [Dục vọng] không biết mệt mỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!