Tôi thức dậy do một sự hối thúc kỳ lạ. Ánh sáng mờ ảo, nhưng tôi không để ý lắm.
Tôi bị khuấy động bởi cơn đói cồn cào, mà từ trước tới giờ tôi chưa bao giờ cảm nhận thấy, vì vậy tôi đi đến gần xác của con Gấu Đỏ. Sau khi lấy con dao găm mà tôi đã đâm sâu vào đỉnh đầu con Gấu, tôi dùng sức mạnh cơ bắp để xé đầu của nó ra. Khi mà tôi xé nát da, thịt, và xương sống của nó một cách tàn nhẫn, thì âm thanh đó lan tỏa khắp rừng.
Tôi vẫn chưa lấy lại hoàn toàn nhận thức của mình, vì thế tôi nhai cái đầu Gấu trong tay mình.
Học kỹ năng [Tiếng gầm thét của chúa tể rừng núi].
Học kỹ năng [Cái nhìn chết chóc].
Học kỹ năng [Kháng tất cả].
Sau khi xé hết lông ra khỏi cái đầu, tôi đập vỡ hộp sọ và ăn ngấu nghiến não của con Gấu chỉ trong vài giây, tôi đoán rằng tấm da Gấu sẽ hữu dụng, nên tôi lấy con dao găm mà sao trông nó nhỏ nhỏ sao đấy, thôi kệ, và cẩn thận lột da con Gấu.
Tôi có cảm giác là hình như con Gấu Đỏ nhỏ hơn so với lúc trước khi tôi ngất, nhưng đầu tôi vẫn còn bất ổn nên tôi không biết tại sao cho đến khi nó hoạt động lại bình thường.
Tôi chỉ thấy là nên lột da con Gấu, chứ tôi không còn lý do gì để làm thế (đang phê ngủ).
Không còn suy nghĩ nào khác trong đầu tôi.
Tay trái tôi từ khuỷu tay trở xuống đã không còn, tuy nhiên, nó có thể sửa chữa được nhờ kỹ năng của tôi, nên không sao cả.
Dùng kỹ năng [Biến hình] của tôi, tôi có thể làm ra vài ngón tay nhỏ nhỏ xinh xinh vừa đủ xài từ chỗ khuỷu tay, và nhặt tấm da lên.
Mặc dù rất khó để dùng con dao với mấy ngón tay giả này, nhưng việc lột da Gấu đã xong. Sau đó tôi ăn thịt của con Gấu không có gì che thân.
Vì phải chịu con đói cồn cào dữ dội, tôi nhất trí nuốt sạch thịt và uống sạch máu của nó cho đến khi còn sót lại gì cả.
Học kỹ năng [Sự che chở của chúa tể rừng núi].
Học kỹ năng [Cơ bắp mạnh mẽ và dẻo dai của chúa tể rừng núi].
Học kỹ năng [Cơn thịnh nộ: Liên hoàn đấm].
Học kỹ năng [Sự tàn bạo của chúa tể].
Học kỹ năng [Sự bảo vệ thần thánh của á thần lửa].
Học kỹ năng [Kháng hỏa tuyệt đối]. (có thể hiểu là level 2 của [Kháng hỏa])
Ngay cả xé và nhai thịt, nó vẫn lan tỏa một hương vị ngon lạ thường, thật lòng thì đây là món thịt ngon nhất từ trước đến giờ, tôi uống những giọt máu đặc này hương vị như rượu vang vậy, tôi có thể cảm thấy sức sống mãnh liệt của con Gấu Đỏ khi nuốt nội tạng của nó, tôi nhai những cây xương giòn rụm và ăn sạch tủy sống giống như là khoáng sản trong hang động, vào thời điểm đó tâm trí tôi đã hoàn toàn tỉnh táo và bắt đầu hoạt động.
Tôi nhìn vào cơ thể mình.
Cơ thể tôi vẫn là màu đen, và mặc dù có một lượng lớn máu bao phủ nó, tôi vẫn nhận ra có những đường màu đỏ kỳ lạ mà dường như là những ký hiệu tôn giáo vậy
-- tự hỏi tôi có thể gọi đây là hình xâm không?
-- trên khắp cơ thể tôi. Kích thước cơ thể tôi như một người lực lưỡng, chiều dài cánh tay thì dài hơn một người nam giới trưởng thành, và tôi đã có cơ bụng sáu múi, và dễ dàng nhận ra rằng tôi là cái loài gì chứ không phải là cái loài Hobgoblin.
Và tóc của tôi, tôi chắc chắn là có đã không có chiều dài như vậy. Mặc dù tóc tôi đã bắt đầu phát triển khi tôi tiến hóa thành Hobgoblin, nhưng nó vẫn chưa chạm đến vai, so sánh với tóc bây giờ thì nó đã dài qua bả vai. Bên cạnh việc mọc dài ra, thì nó còn chuyển sang màu xám.
Cuối cùng, hai cái sừng nhọn đã mọc ra từ đỉnh đầu tôi. Khi tôi chạm vào chúng, chúng cực kỳ cứng. Nếu tôi lao tới như một con bò, tôi chắc chắn sẽ có tiếng "buzuri" khi tôi đâm vào mục tiêu. Trong khi tôi kiểm tra cơ thể mình bằng nhiều cách, tôi nhớ đến thông báo tôi nhận được trước khi ngất xỉu.
Yeah, dường như tôi đã tiến hóa thành một con Ogre vĩ đại.
Không còn là một phân loài đặc biệt nữa, quái lạ là tôi đã trở thành một loài cực kỳ hiếm.
Vâng, nếu bạn giết chừng đó kẻ thù mà đủ để bạn tiến hóa, nó cũng không chắc là có thể giúp tôi trở thành một loài hiếm. Tôi tự thuyết phục bản thân là trở thành như vậy cũng không quá tệ, thế thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!